05
Trên đường về ký túc xá, tôi lén quay đầu nhìn một cái.
Phát hiện nữ chính chính là Tô Dật Thanh, người hơn tôi đúng một phiếu để được bầu làm hoa khôi trường…
Lúc này, cô ấy và Tống Dụ Thâm tình cờ gặp nhau, mỉm cười dịu dàng, không biết đang nói gì đó.
Ngày hôm sau, sáng sớm tôi đã tới bệnh viện.
Thân hình hoàn mỹ như tượng điêu khắc Hy Lạp cổ của Tống Dụ Thâm kết hợp với áo blouse trắng, quyến rũ đến khó diễn tả:
“Bạn học Trần, tôi biết chắc chắn em vẫn sẽ tới. Ở đây đông người không tiện, chúng ta tới văn phòng đi.”
“Đơn giản một chút được không, mấy trò em thích tạm thời để sang một bên đi, thời gian không nhiều lắm…”
Tôi sửng sốt một chút, ngay sau đó hiểu ra Tống Dụ Thâm lại hiểu lầm rồi, lập tức giải thích:
“Em tới để hủy lịch hẹn, sau này sẽ không tới bệnh viện làm phiền nữa.”
Người đàn ông đột nhiên im lặng.
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, tôi lịch sự chào tạm biệt: “Buổi trưa em còn có hẹn, đi trước đây.”
“Điềm Điềm,” Tống Dụ Thâm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tôi đột nhiên lên tiếng, giọng nói khàn khàn:
“Anh không còn sức hấp dẫn với em nữa sao?”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe Tống Dụ Thâm gọi tôi là Điềm Điềm.
Chưa đợi tôi mở miệng, trợ lý bên cạnh đã cười tươi rói:
“Chắc chắn là thế rồi. Bác sĩ Tống, sau này cuối cùng cũng không còn ai làm phiền anh làm việc nữa.”
Tống Dụ Thâm nhàn nhạt liếc trợ lý một cái, không nhìn ra cảm xúc.
Trợ lý cười nịnh nọt:
“Yên tâm đi bác sĩ Tống, tôi nghe ngóng rồi, mỗi mối tình của Trần Điềm Điềm đều không quá hai tháng. Giờ chắc là hết mới mẻ rồi, hoặc là có mục tiêu khác.
Sau này anh cũng không cần lo bị sàm sỡ nữa, vui chưa.”
Mày người đàn ông càng nhíu chặt hơn, ánh mắt nhìn trợ lý cũng ngày càng lạnh lẽo.
Bình thường Tống Dụ Thâm vốn đã là kiểu không lộ hỉ nộ ra mặt, nhưng lúc này nhìn thế nào cũng không giống đang vui.
Có lẽ trợ lý cũng nhận ra rồi, dần dần ngừng lải nhải.
Tôi đã biết giữ khoảng cách như vậy rồi, sao anh vẫn chưa hài lòng chứ?
Trong bầu không khí yên lặng, đàn anh đẹp trai Giang Thành gửi WeChat tới:
【Điềm Điềm, anh tới nhà hàng rồi, em ở đâu, cần anh tới đón không?】
【Không cần đâu, em sắp tới rồi.】
Đây là lần thứ hai tôi hẹn Giang Thành, lần trước giữa chừng bị Lục Khả cắt ngang để đi sân bay đón Tống Dụ Thâm.
Tôi là sinh viên đại học, theo nhóm nghiên cứu của nghiên cứu sinh làm dự án khá vất vả.
Giang Thành với tư cách đàn anh đã giúp tôi rất nhiều.
Nhưng từ sau khi vừa gặp đã yêu Tống Dụ Thâm, tôi mê trai đến mất lý trí, gần như toàn bộ tâm tư và thời gian đều dùng để tán tỉnh đàn ông.
Bữa cơm cảm ơn còn nợ trước đó cứ kéo dài mãi đến bây giờ.
Tống Dụ Thâm giả vờ như vô tình nhìn thấy, thuận miệng hỏi: “Giang Thành là ai?”
“Đàn anh cùng khoa,” tôi nhanh trí bổ sung:
“Anh ấy rất ngoan, rất nhiệt tình, rất hào phóng, giống như cún con vậy, bất kể em làm gì cũng cam tâm tình nguyện, em thích kiểu đó.”
Miêu tả hoàn toàn trái ngược với Tống Dụ Thâm.
Lần này Tống Dụ Thâm chắc sẽ tin tôi thật sự không còn ý nghĩ vượt giới hạn với anh nữa rồi nhỉ.
Tôi thầm vui mừng vì khuôn mặt trời sinh này của mình có lẽ giữ được rồi, không chú ý tới sắc mặt ngày càng u ám của người đàn ông phía sau.
Chaporia
Bình Luận (0)