Ngọn lửa dư luận cháy càng dữ…
Đến lúc phản phệ mới càng trí mạng.
Trong căn phòng thuê cũ nát.
Lâm Kiến Quốc nhìn lượng xem và lượt thích đang điên cuồng tăng vọt trên điện thoại, cười tới mức không khép nổi miệng.
“Thấy chưa? Đây chính là sức mạnh của internet!”
“Con nha đầu ch/ế/t tiệt kia bây giờ chắc bị dọa tè ra quần rồi, chẳng mấy chốc sẽ ngoan ngoãn mang tiền tới thôi!”
Vương Lệ cũng hùa theo:
“Vẫn là Kiến Quốc nhà mình thông minh!”
Bọn họ cho rằng…
Chỉ cần lợi dụng thân phận “kẻ yếu” và dùng đạo đức để ép buộc…
Là có thể khống chế được tôi.
Nhưng bọn họ không hề biết.
Chính tay mình đang tự đào mồ chôn bản thân.
12
Ngày thứ ba.
Dư luận lên men tới đỉnh điểm.
Tôi chủ động liên hệ với cơ quan truyền thông lớn nhất thành phố, mở livestream toàn mạng.
Phòng livestream lập tức tràn vào hàng trăm nghìn người.
Bình luận phủ kín màn hình.
Toàn là chửi tôi.
Tôi ngồi trước ống kính.
Sắc mặt bình tĩnh.
“Xin chào mọi người, tôi là Lâm Hiểu Hiểu.”
“Hôm nay, tôi chỉ phản hồi duy nhất một lần về đoạn video đang lan truyền trên mạng.”
Tôi lấy ra một xấp tài liệu dày cộm, giơ trước camera.
“Đầu tiên, đây là biên bản hòa giải của tổ dân phố từ mười ba năm trước.”
Tôi phóng lớn tài liệu.
“Lâm Kiến Quốc ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân với vợ của em họ là Vương Lệ, còn khiến đối phương mang thai.”
Phần bình luận im lặng đúng một giây.
Sau đó trực tiếp nổ tung.
“Đm? Quả dưa này hơi to rồi đấy!”
“Ngoại tình với em dâu họ? Loại súc sinh gì vậy?”
Tôi tiếp tục lấy ra phần tài liệu thứ hai.
“Đây là ‘giấy đoạn tuyệt quan hệ’ mà năm đó Lâm Kiến Quốc ép tôi ký khi tôi mới năm tuổi.”
Dấu vân tay đỏ như máu non nớt trên mặt giấy nhìn mà giật mình.
“Để cưới Vương Lệ đang mang thai, ông ta từng định bán tôi cho một gã độc thân dưới quê để đổi lấy sính lễ.”
“Nếu không phải bố nuôi hiện tại của tôi là Trần Hải liều mạng ngăn cản rồi nhận nuôi tôi…”
“Có lẽ tôi đã không sống tới ngày hôm nay.”
Phòng livestream yên tĩnh tới đáng sợ.
Tôi bật một đoạn ghi âm.
Đó là cuộc phỏng vấn hàng xóm cũ ở khu gia thuộc năm xưa.
“Thằng hai nhà họ Lâm à? Nó là súc sinh đấy! Năm đó bị bắt gian ngay trên giường, cả khu ai mà chẳng thấy!”
“Tội nghiệp con bé Hiểu Hiểu, giữa mùa đông còn bị nhốt ngoài cửa, lạnh tới mức run cầm cập…”
Chứng cứ rõ như núi.
Dư luận lập tức đảo chiều.
“Xin lỗi, tôi xin lỗi vì trước đó đã mắng cô ấy.”
“Loại cặn bã nhân gian gì đây! Vậy mà còn mặt mũi dùng đạo đức ép người ta hiến thận?”
“Buồn nôn thật sự! Đề nghị điều tra kỹ cái truyền thông vô lương kia!”
Tôi nhìn vào ống kính.
Giọng nói vang lên mạnh mẽ rõ ràng.
“Tôi, Lâm Hiểu Hiểu, không có bố ruột.”
“Tôi chỉ có duy nhất một người bố nuôi là Trần Hải.”
“Còn chuyện hiến thận?”
“Con riêng của Lâm Kiến Quốc… liên quan gì tới tôi?”
Livestream kết thúc.
Chưa tới một tiếng đồng hồ.
Tên KOL tung tin bịa đặt kia đã bị khóa tài khoản toàn mạng.
Cảnh sát gõ vang cánh cửa căn phòng thuê của Lâm Kiến Quốc.
“Lâm Kiến Quốc, ông bị tình nghi gây rối trật tự và vu khống phỉ báng, mời theo chúng tôi một chuyến.”
Lâm Kiến Quốc mềm nhũn ngã phịch xuống đất.
Sắc mặt xám ngoét như người sắp ch/ế/t.
13
Nửa tháng sau.
Lâm Kiến Quốc mãn hạn tạm giam được thả ra.
Nhưng thứ chờ đón ông ta không phải một mái nhà ấm áp.
Mà là vực sâu không đáy.
Vì bị phản phệ bởi vụ tung tin bịa đặt, số tiền ông ta vay để thuê KOL tự truyền thông hoàn toàn đổ sông đổ biển.
Còn phải đối mặt với hóa đơn viện phí khổng lồ.
Đám cho vay nặng lãi tìm tới tận cửa, đập phá căn phòng thuê tan tành.
Trong phòng bệnh.
Lâm Thiên Bảo vì không đóng nổi viện phí nên bị cắt thuốc.
Thằng bé đau đớn rên rỉ trên giường.
Vương Lệ nhìn chiếc ví trống rỗng, cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
Nhân lúc Lâm Kiến Quốc ra ngoài lấy nước, cô ta lén moi hết mấy trăm đồng cuối cùng nhét vào túi rồi định bỏ chạy.
Vừa đi tới cửa đã bị Lâm Kiến Quốc quay về bắt gặp.
“Cô đi đâu?”
Lâm Kiến Quốc túm mạnh lấy cô ta.
“Em… em đi mua cơm.”
Ánh mắt Vương Lệ né tránh.
Lâm Kiến Quốc thò tay móc hết tiền trong túi cô ta ra, lập tức nổi trận lôi đình.
“Cô muốn chạy?”
“Con đĩ khốn này! Ông đây vì cô mới rơi tới bước đường hôm nay, giờ cô còn muốn ôm tiền bỏ trốn?”
“Lâm Kiến Quốc, ông buông ra!”
“Nếu không phải ông vô dụng thì Thiên Bảo có bị cắt thuốc không?”
“Tôi theo ông đúng là xui xẻo tám đời!”
Hai người trực tiếp lao vào đánh nhau ngay trong phòng bệnh.
Lâm Kiến Quốc đem toàn bộ oán khí trút hết lên người Vương Lệ.
Đấm đá không ngừng.
Vương Lệ cũng không chịu yếu thế.
Cô ta chộp luôn bình nước nóng trên bàn đập thẳng vào đầu Lâm Kiến Quốc.
Tiếng kính vỡ choang khắp mặt đất.
Lâm Kiến Quốc bị gãy hai cái xương sườn.
Chaporia
Bình Luận (0)