Mẩu Xương Tà/Chương 7C. 7
20px

“Vẫn tốt hơn cậu đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh chứ?”

Cảm xúc của tôi kích động đến mức môi cũng đang run lên.

Cậu không nói thêm gì nữa.

Vẫn là nữ quỷ thay tôi giải đáp.

“Giết ngươi cũng vô dụng.”

“Một khi quỷ khế đã ký, thì không thể thay đổi, bắt buộc phải tuân thủ.”

“Hồn phách đã ký quỷ khế, trên sổ sinh tử đã bị xóa tên rồi.”

“Cho dù không làm quỷ nô của ta, ông ta cũng chỉ là nửa sợi du hồn, kết cục cũng giống nhau, đều là hồn phi phách tán.”

15

Sau khi rời khỏi đó, tôi đi thẳng về khu trung tâm thành phố, tìm một khách sạn.

Trước tiên tôi gọi điện cho mẹ, nói với bà rằng nhà một người bạn học của tôi có chút việc gấp, tôi phải qua đó giúp vài ngày.

Sau đó, tôi tháo mẩu xương nhỏ đang đeo trên cổ xuống.

Hơn mười năm qua, lần đầu tiên để nó cách tôi hơn ba mét.

Tôi treo nó lên tay nắm cửa phòng khách sạn.

Năm bảy tuổi, lúc tôi vừa nhặt được mẩu xương nhỏ, nó vốn bị xem là thứ không tốt.

Bởi vì tôi đột nhiên gặp được cậu đã qua đời.

Mẹ tôi vốn muốn mời đại sư tiễn mẩu xương này đi, nào ngờ không ai tiễn nổi nó đi.

Mà tôi mang theo nó, từ một đứa trẻ ốm yếu vừa sinh ra đã sắp chết, dần dần lớn thành một chàng trai khỏe mạnh cường tráng.

Trong chuyện này có một tầng nguyên do mà ngoài tôi ra không ai biết.

Thật ra mẩu xương này không phải do tôi tùy tiện nhặt được.

Mà là có người cố ý đưa nó đến cho tôi, chính là để dưỡng tốt thân thể của tôi.

Do một vài cơ duyên trùng hợp, tôi biết được người đưa xương cho tôi là một tinh quái đắc đạo.

Còn là tinh gì, quái gì, tôi không rõ.

Nhưng tôi biết, nó rất lợi hại.

Nó đã có thể kéo tôi từ cõi chết trở về, vậy liệu có thể cứu được cậu tôi không?

Dù chỉ có một tia hy vọng, tôi cũng nhất định phải thử một lần.

Thế nhưng, có lẽ vì mẩu xương nhỏ đã nuôi dưỡng tôi nhiều năm, thân thể tôi đã không còn vấn đề gì nữa.

Bây giờ tôi cách nó xa như vậy, vậy mà lại chẳng hề có cảm giác gì.

Mãi đến khi tôi nheo mắt nhận điện thoại của Sơn Dương, mới phát hiện mình đã ngủ một giấc đến tận sáng.

Trong điện thoại, giọng Sơn Dương thậm chí còn mang theo tiếng hét.

“Phương Tử, cậu đang ở đâu đấy?”

Tôi sợ đến mức lập tức tỉnh táo, còn tưởng bố hắn xảy ra chuyện gì.

Kết quả hỏi ra mới biết, bố hắn đã ngủ yên ổn cả đêm.

Sáng thức dậy cũng mọi thứ như thường, hoàn toàn không nhớ chuyện mấy hôm trước mình chạy ra ngoài đâm xe.

“Không có chuyện gì cậu hét cái gì, dọa tôi giật cả mình.”

Tôi ngồi dậy, dụi dụi mắt.

“Không có chuyện gì mới dọa người đó, Phương Tử, cậu không phải tự mình đi đến nơi kia rồi chứ?”

Nếu chuyện đã giải quyết rồi, cũng không cần thiết phải giấu hắn nữa.

Tôi đại khái kể cho hắn nghe đầu đuôi sự việc, chỉ lược đi phần liên quan đến cậu tôi.

Sơn Dương lúc thì mắng tôi, lúc lại cảm ơn rối rít, vừa khóc vừa cười, không biết nên nói gì cho phải.

Tôi bảo hắn tối nay tiếp tục quan sát bố hắn thêm một đêm.

Nếu vẫn mọi thứ bình thường, vậy sau này hẳn sẽ không sao nữa.

Cúp điện thoại, tôi ra ngoài ăn chút gì đó, sau đó lại quay về khách sạn ngồi.

Đến tối, tôi ngay cả cơm cũng không muốn ăn nữa, trực tiếp tắm rửa rồi nằm xuống ngủ.

Tôi không phải người không có lòng kính sợ sinh mệnh.

Giống như nữ quỷ kia nói, tôi sống được đến từng này tuổi, quả thật không dễ dàng.

Tôi muốn sống tốt hơn bất cứ ai.

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi khát vọng bản thân bị bệnh nặng đến như vậy.

Tôi không chắc nếu tôi bệnh rồi, tinh quái lợi hại kia có thật sự ra gặp tôi hay không.

Tôi cũng không phải vì nghe nói trong kiếp luân hồi trước đây của mình, có lẽ từng cứu một sinh mệnh, nên lấy đó làm cái cớ để đòi báo đáp.

Tôi chỉ không thể trơ mắt nhìn cậu tôi ngay cả làm quỷ cũng phải làm nô làm tỳ, bị lệ quỷ sai khiến.

Cuối cùng vĩnh viễn rơi vào A Tỳ.

Tôi chỉ có thể liều chết thử một lần.

16

Đêm đó, trong cơn hỗn độn, tôi bỗng nghe thấy có người gọi tên mình.

“Phương Thiên Tục…”

“Phương Thiên Tục…”

Giọng nói kia rất trong trẻo xa xăm.

Tựa như từ ngoài chín tầng trời xa xôi truyền đến, lại tựa như gần ngay bên tai.

Đến rồi sao?

Tôi đột ngột mở mắt, lại phát hiện mình đã không còn ở khách sạn.

Mà đang nằm trên một cánh đồng tuyết mênh mông.

Tôi đứng dậy, kéo theo những vụn tuyết bắn tung tóe lưa thưa.

Tuyết rất chói mắt, tôi cố gắng thích ứng với sắc trắng trước mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...