“Cậu!”
Tôi gào lên xé gan xé phổi.
“Cậu!”
Nữ quỷ đã sớm nhìn thấy tôi.
Nhưng đối với cô ta mà nói, tôi thật sự không đáng để lo ngại.
Không biết qua bao lâu, nghiệp hỏa cuối cùng cũng chậm rãi tắt đi, bầu trời trở về bình lặng.
Hồn thể của cậu đã gần như hoàn toàn trong suốt, rìa thân thể không ngừng hóa thành tro bay tiêu tán.
“Sao ngươi lại tới nữa rồi?”
Nữ quỷ hứng thú nhìn tôi, mang theo vài phần tò mò.
Tôi không đáp lời cô ta, trực tiếp chụm hai ngón tay lại, dựng trước môi.
“Gió Hoàng Tuyền nổi, đường U Minh đứt.”
“Tàn lửa linh quang, ngưng kết tại đây.”
“Trói hồn ngươi lại, quấn bằng sắt âm.”
“Trấn phách ngươi xuống, lấy vực sâu làm huyệt.”
Theo câu chú cuối cùng rơi xuống, tôi vươn tay chỉ về phía nữ quỷ.
Gương mặt cô ta dữ tợn, khó tin nhìn tôi.
“Ngươi, sao ngươi biết dùng khóa hồn chú?”
Nhưng hồn thể cô ta đã bị từng tầng vòng khóa hồn vô hình quấn chặt, khó mà động đậy.
Tôi nhanh chóng tháo mẩu xương nhỏ xuống, làm theo phương pháp linh đồng dạy tôi, sau khi niệm thêm một câu chú, tôi cắn rách ngón tay, nhỏ hai giọt máu lên linh cốt.
Sau đó, tôi giơ mẩu xương nhỏ lên, vạch một đường vào hư không.
Sông U Minh lại xuất hiện.
Thành công rồi!
Hồn thể gần như hoàn toàn tiêu tán của cậu, trong khoảnh khắc chạm vào nước sông U Minh, mảnh hồn quay về, một lần nữa tụ lại.
Đến lúc này tôi mới thở phào một hơi dài, hô với cậu:
“Cậu, có duyên gặp lại, bảo trọng nhé!”
Cậu đại khái còn chưa hiểu rõ tình huống, trong giây cuối cùng trước khi sông U Minh biến mất, vẫn chỉ gọi từng tiếng:
“Thiên Tục… Thiên Tục à…”
20
Cậu vừa rời đi, nữ quỷ đã lập tức thoát khỏi trói buộc của khóa hồn chú, giương móng vuốt sắc nhọn lao về phía tôi.
Tôi đã nghĩ sẽ rất nhanh.
Không ngờ lại nhanh đến vậy.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi dùng chú này, thuộc về giai đoạn bắt chước theo khuôn.
Có thể trói được cô ta trong chốc lát đã là may mắn lắm rồi.
Đợi đến khi tôi né tránh rồi lại muốn niệm chú, cô ta làm sao còn cho tôi cơ hội nữa.
Có lẽ cô ta đã ngưng tụ toàn bộ oán niệm trong người, tà áo đỏ tung bay phần phật, ngay cả mái tóc dài cũng dựng ngược lên.
Khi cô ta lại lao về phía tôi, ngoài việc chờ chết, tôi cảm thấy mình đã không còn con đường nào khác có thể đi.
Nếu chạy nhanh hơn chút, có lẽ tôi còn đuổi kịp cậu để làm bạn đồng hành.
Nhưng tôi nhắm mắt chờ cả buổi.
Nữ quỷ kia chỉ giống như NPC, a a ya ya gào thét, nhưng lại không tấn công được tôi.
Tôi chậm rãi mở một mắt, rồi lại mở mắt còn lại.
Phát hiện trên trán nữ quỷ có thêm một lá bùa viết bằng giấy vàng.
Cô ta bị đóng đinh tại nơi cách tôi một thước.
Giương nanh múa vuốt.
Tôi theo bản năng quay đầu lại, nhìn thấy người cứu tôi phía sau vậy mà chính là chị gái vừa lái taxi kia.
“Chị…”
“Đợi chút.”
Chị gái giơ tay lên, ra hiệu bảo tôi lát nữa hãy nói.
Lúc này, ở hai bên trái phải phía sau nữ quỷ đột nhiên có hai người xuất hiện giữa hư không.
Ờm…
Hai con quỷ.
Trông dáng vẻ hẳn là quỷ sai.
Sau khi quỷ sai đeo vòng khóa hồn cho nữ quỷ, họ nói lời cảm ơn với tôi và chị gái, rồi lại đi cứu những con quỷ còn lại trên cây hòe già xuống.
Nữ quỷ nhe nanh trợn mắt.
“Phương Thiên Tục, tên khốn kiếp nhà ngươi.”
“Uổng công ta còn tưởng ngươi không giống bọn họ.”
“Đều là người xấu, đều là kẻ ác.”
“Ta làm quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi!”
Tôi không biết nên nói gì cho phải.
Tôi nghĩ, kết cục của cô ta hẳn sẽ không quá tốt.
Nhưng tôi không cần phải cảm thấy có lỗi với cô ta.
21
Sau khi quỷ sai dẫn nữ quỷ và một đám tiểu quỷ rời đi, chị gái mới nói với tôi:
“Ngày đầu tiên vào nghề đã suýt mất mạng.”
“Xem ra, cậu phải mau chóng học chút bản lĩnh giữ mạng rồi.”
Tôi vẫn còn như lọt vào trong sương mù.
“Vào nghề?”
“Chị là?”
Chị gái cười cười.
“Tự giới thiệu một chút, tôi tên là Vân Đàm, giống như cậu, là một người môi giới.”
“Môi giới?”
Tôi rất mờ mịt.
Lại nghe chị gái nói:
“Đúng vậy, môi giới.”
“Môi giới giữa âm gian và dương gian.”
Toàn văn hoàn.
Chaporia
Bình Luận (0)