Cao Tốc Âm Dương/Chương 7C. 7
20px

Trận sốt cao này khiến tôi quên mất một vài chuyện.

Sau khi chồng tôi xác nhận đi xác nhận lại rằng tôi đã quên, anh ta thở phào nhẹ nhõm.

Lúc đó nhân cách thứ hai của tôi vẫn chưa xuất hiện.

“Cô xuất hiện từ khi nào?”

“Xem tiếp đi.”

21.

Cao trào của câu chuyện xuất hiện trên đường cao tốc.

Hôm đó tôi vừa lấy được bằng lái, vừa hay chúng tôi phải về quê một chuyến.

“Em lái thử đi, anh ngồi bên cạnh giúp em nhìn đường.”

Chồng tôi cứ luôn khuyến khích tôi lái thử một lần, tôi không lay chuyển được anh ta nên đồng ý.

Khi lái đến nửa đường, trên đường đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ.

“Vợ ơi, đợi một chút, xe của người phụ nữ phía trước bị chết máy rồi, vừa rồi anh lướt thấy bài đăng cầu cứu của cô ấy, chúng ta giúp cô ấy một tay đi.”

Tôi nhíu mày: “Sao không báo cảnh sát gọi cứu hộ?”

“Điện thoại người ta hết pin rồi.”

“Có thời gian đăng bài…”

“Ôi dào, giúp người là niềm vui mà! Có thể là vừa đăng bài xong thì vừa khéo hết pin.”

“Hơn nữa đường này ít xe như vậy, chúng ta gặp thì nên giúp một chút.”

Tuy tôi cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng chuyện giúp đỡ người khác thì tôi vẫn sẵn lòng làm: “Được rồi, chúng ta đưa cô ấy đến trạm dừng chân gần nhất.”

Chồng tôi cười, khen tôi lương thiện.

Nhưng tình huống thật sự là gì?

Sự thật là, người phụ nữ kia chính là đối tượng ngoại tình của chồng tôi.

Bọn họ thấy tôi đã quên chuyện đó, muốn chơi trò kích thích ngay trước mắt tôi.

Xe của người phụ nữ kia đang đỗ yên ổn ở trạm dừng chân cách đó không xa.

Bọn họ coi tôi như chó mà đùa giỡn.

22.

“Cho nên, tôi đã nhận ra người phụ nữ kia bằng cách nào đó, có thể là giọng nói, cũng có thể là một món trang sức nào đó?”

“Cuối cùng dưới kích thích quá lớn mà phân liệt ra cô, rồi giết người?”

“Không đúng.”

Một tôi khác không chút lưu tình cười nhạo tôi: “Là sau khi tôi tỉnh dậy nối lại ký ức của cô thì phát hiện ra.”

“Mà trên thực tế, cô mới là nhân cách thứ hai.”

“Cái gì?!”

“Năm mười ba tuổi, tôi đã phân liệt ra cô, sau đó vẫn luôn ngủ say.”

Vì sao? Tôi không hiểu.

Dù nhìn thế nào giữa chúng tôi, cô ta cũng giống nhân cách thứ hai hơn.

Tôi cười: “Bởi vì tôi muốn có một tôi chính trực lương thiện, nhưng hơi ngốc.”

23.

Nhà tôi làm nghề liên quan đến âm dương, hơn nữa còn là loại nghề không mấy vẻ vang, không mấy được người ta chào đón.

Nhà tôi làm bùa ngải.

Từ nhỏ tôi đã chứng kiến rất nhiều chú bác hại người hoặc bị người hại.

Năm mười ba tuổi, bố tôi vì đấu không lại người ta mà bị phản phệ, chết rồi.

Tôi và mẹ là người nhà của ông ấy, không ít lần bị người ta trả thù truy sát.

Tôi kế thừa thiên phú của gia tộc, năm mười ba tuổi đã có thể hạ rất nhiều loại bùa ngải.

Nhưng tôi thật sự chán ghét bầu không khí âm u nặng nề như vậy trong nhà.

Vì vậy, nhân cái chết của mẹ, tôi bày ra một ván ve sầu thoát xác.

Tôi hạ loại bùa ngải giống hệt bùa trong người mẹ tôi lên một cô bé mồ côi lén trốn khỏi cô nhi viện rồi bị xe tông gãy chân.

Sau đó, tôi đặt cô bé đó bên cạnh mẹ tôi.

Từ ngày đó trở đi, tôi trở thành cô nhi của cô nhi viện này.

Từ ngày đó trở đi, tôi tên là Tô Tây.

“Nhưng nói thật, tôi cũng không phải người tốt đẹp gì.”

“Cô bé mồ côi kia vẫn còn cứu được.”

Tôi nghe thấy “tôi” nói: “Có lẽ một đứa ngốc đơn giản lương thiện sẽ sống vui vẻ hơn nhỉ?”

“Cho nên, tôi ngủ, cô tỉnh.”

24.

Hóa ra đây chính là chân tướng của tất cả.

Tôi ngồi bệt xuống đất, ôm lấy đầu gối mình: “Thi thể cô xử lý thế nào?”

“Trùng hợp là chỗ đó không có camera, tôi dùng chút thủ đoạn nghề cũ, biến bọn họ thành nước rồi.”

Tôi cười khổ một tiếng: “Cô đã lợi hại như vậy, sao chúng ta còn bị mắc kẹt trên con đường cao tốc này?”

“Ừm…”

Cô ấy trầm tư một lát.

“Sau khi chồng cô chết thì gặp được cao nhân.”

“Vận may của hắn tốt, tìm được một nhân vật lợi hại, nhờ cô ta giúp tạm thời phong ấn tôi.”

“Cao nhân đó còn dạy hắn cách đoạt xác.”

“Có lẽ hắn muốn nhân cơ hội cô về quê cúng tổ tiên lần này, không ngừng lặp lại cái chết của cô trên con đường cao tốc này, cho đến khi cô hoàn toàn sụp đổ, hắn sẽ thừa cơ xâm nhập.”

“Có lẽ hắn cũng tưởng tôi là nhân cách thứ hai, như vậy chỉ cần cô biến mất, tôi cũng sẽ biến mất theo.”

“Đáng tiếc hắn không biết, tôi mới là nhân cách chính.”

“Thì ra là vậy.”

Tôi cúi đầu.

“Xem ra người ngu vẫn không thích hợp sinh tồn trong xã hội, chẳng phải tôi đã tìm phải một thằng chồng cặn bã rồi sao.”

“Được rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...