Trình Tiệp thấy tôi không chết được, da thịt trên mặt bắt đầu bong tróc, cô ta vậy mà hiện ra dáng vẻ quỷ.
Cả thân thể thối rữa không chịu nổi, chỉ có hai chân và hai tay là hoàn chỉnh.
Tôi lập tức hiểu ra, Trình Tiệp chính là nữ quỷ nhổ đầu tối qua, còn tay chân hoàn chỉnh là cướp từ trên người Dương Ngô và Thẩm Lộ!
“Phá hỏng chuyện tốt của tao, chúng mày đều đi chết đi!”
Trình Tiệp lộ rõ hung tướng.
“Bây giờ làm sao?”
Tôi sợ hãi kéo tay Ân Thịnh.
“Đừng sợ, ông tôi đã nói sẽ bảo vệ chúng ta.”
Cô ấy đứng dậy, ném toàn bộ nắm lá hòe kia lên người Trình Tiệp.
Trong chớp mắt, tôi nhìn thấy một bóng dáng già nua, gầy dài xuất hiện từ hư không.
Đó là ông nội của Ân Thịnh.
Cơ thể ông kéo dài thẳng ra vô hạn, ngay sau đó giống như vỏ bánh sủi cảo, bao bọc toàn bộ thân thể Trình Tiệp vào trong.
Trình Tiệp không còn chỗ trốn thoát, phẫn nộ đến cực điểm, nhưng lại bất lực, như con thú bị vây nhốt bên trong.
“Đây là chuyện gì?”
Trình Tiệp hoảng hốt luống cuống.
“Cô gái nhỏ lấy của ta một cái đầu, cũng nên trả lại một cái mạng cho ta rồi.”
Ông nội Ân Thịnh nói.
Sắc mặt ông cũng chẳng khá hơn, khuôn mặt xanh mét lúc này trông đau đớn không chịu nổi, nhưng ông vẫn cắn răng, giống như mãng xà siết chặt nuốt chửng con mồi, dùng thân thể mình từng chút một quấn lấy nữ quỷ.
Sau đó ông nhịn đau há to miệng, hoàn toàn tiêu hóa và nuốt chửng nữ quỷ.
Ân Thịnh nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe mắt đỏ lên, đong đầy ánh lệ.
Mặt trời ló dạng, hai bóng quỷ trên mặt đất nhanh chóng biến mất, cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.
Chỉ còn lại một nắm lá hòe khô héo.
14.
Sau này, Ân Thịnh giải thích tất cả với tôi.
Hóa ra Trình Tiệp vì tai nạn xe mà qua đời, thân thể tàn khuyết, lại chết không toàn thây, cô ấy chết bất đắc kỳ tử, vì thế lệ khí mãi không tan, hóa thành lệ quỷ.
Cô ấy không cam lòng, muốn tìm cho mình một thân thể hoàn chỉnh, thế là nhắm vào tứ chi của bốn người còn lại trong ký túc xá chúng tôi, muốn cướp đầu, tay, chân, thân thể của chúng tôi để chôn cùng cô ấy.
Trớ trêu là ông nội Ân Thịnh qua đời cùng ngày đã tính ra cháu gái mình có họa đổ máu.
Để bảo vệ Ân Thịnh, ông mượn cây hòe có thể chiêu quỷ thông âm hồn để giả làm quỷ chợ búa rao bán quần áo, thực ra là đang bán hồn phách của chính mình, thử dùng thân thể mình bảo vệ chúng tôi.
Chúng tôi đồng ý “mua” những chiếc mũ, găng tay kia, ông có thể “bán” tứ chi của mình cho chúng tôi, nhân cơ hội bám lên người chúng tôi, lừa hồn ma Trình Tiệp.
Cái đầu trên cái bóng mà tôi nhìn thấy là đầu của ông nội Ân Thịnh, cho nên cái bóng của chính ông mới không có đầu.
Nữ quỷ nhìn thấy ở nhà ông là oán khí của Trình Tiệp hóa thành, hôm đó cô ấy đến để nhổ đầu tôi, nhưng lại mang đầu của ông nội Ân Thịnh đi.
Mà Thẩm Lộ đã đốt trả “găng tay” về, trả lại cho ông nội Ân Thịnh, không có “đôi tay” của ông nội Ân Thịnh bảo vệ, đôi tay của chính cô ấy đã bị Trình Tiệp cướp đi.
Cuối cùng Trình Tiệp phát hiện mình bị lừa, cô ấy trong cơn tức giận quyết định trực tiếp hại chết tôi, rồi cướp đầu tôi đi.
Nhưng không ngờ, cô ấy lại vô tình mang đầu của ông nội Ân Thịnh đi, khiến ông nội Ân Thịnh có thể mượn cái đầu này trực tiếp nuốt chửng cô ấy, đưa cô ấy cùng lên đường xuống âm gian.
Sau khi biết sự thật, tôi không khỏi cảm thấy chấn động.
Hóa ra tôi vẫn luôn nghi ngờ nhầm người.
Trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.
“Tôi đã nói rồi, ông tôi sẽ không hại tôi.”
Ân Thịnh chắc chắn nhìn tôi, cố gắng che giấu giọng nghẹn ngào của mình:
“Cho dù đã qua đời, ông vẫn liều mạng bảo vệ tôi.”
Tôi nhìn cô ấy, im lặng rất lâu, cảm thấy áy náy vô cùng.
Sau đó, tôi cùng cô ấy đi cảm ơn cây hòe, lại đi thắp cho ông nội một nén hương.
Trong ánh nến chập chờn, tôi quỳ xuống thành tâm nói lời cảm ơn ông.
Lúc đứng dậy, tro hương rơi xuống tay tôi.
Tựa như ông nội đang nói, ông đã nghe thấy rồi.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)