“Em không biết lái xe, chị, chị mau ra đây đưa em đi cùng!”
Tôi siết chặt tay che miệng mình.
Giọng của Tiểu Anh càng lúc càng gần.
“Chị quên rồi sao? Hồi cấp hai em bị bạn học bắt nạt, chị là người đầu tiên phát hiện, cũng là chị giúp em tố cáo bọn họ, bảo vệ em.”
“Hồi nhỏ hai chị em mình đều ngủ cùng nhau, đến khi chị lên cấp ba chúng ta mới ngủ riêng.”
“Món quà chị tặng em năm mười tám tuổi là chiếc váy công chúa em thích nhất, chị còn nhớ không!”
Những chuyện này chỉ có em gái thật sự mới biết, đám quái vật kia sao có thể biết được chứ.
Tôi bị nói đến mức dao động, rón rén dịch đến bên cửa, nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Giọng của em gái rất gần, loáng thoáng còn mang theo chút nghẹn ngào.
Tôi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa không chớp mắt, một bóng đen khập khiễng đi ngang qua.
Là em gái.
Tay chân em ấy trông không quá linh hoạt, giống như những gì em ấy nói, em ấy vừa mới hồi phục từ trạng thái người thực vật.
“Chị! Chị! Chị mau ra đây đi, chúng ta cùng nhau chạy, chân em đi không nhanh được, đau quá… Chị, vừa nãy có phải chị nhìn thấy cổ tay em rồi không?”
“Thật ra trên tay em căn bản không có vết sẹo dao, hồi cấp hai em không hề cắt cổ tay, những vết thương đó đều là lớp trang điểm hiệu ứng đặc biệt do một người bạn học nghệ thuật vẽ giúp em, lúc đó em căn bản không bị trầm cảm, vẽ cái này chỉ là để giả vờ bệnh tình của em rất nghiêm trọng mà thôi!”
Đầu óc tôi nhanh chóng vận chuyển, đột nhiên nhớ ra mình chưa từng chạm vào vết thương của em ấy.
Lẽ nào lời em ấy nói là thật?
“Chị, chúng ta mau chạy đi, em sợ bố lại quay về tìm chúng ta, em sợ lắm…”
Nghĩ đến đây, tôi dứt khoát mở cửa ra.
“Tiểu Anh! Mau! Chúng ta cùng đi!”
Dưới ánh trăng, em gái quay đầu lại, há to miệng.
Miệng kéo dài đến tận ngực.
8
Tôi cảm giác mình sắp sợ đến mức tè ra quần.
Tôi ngây người đứng yên tại chỗ, nhìn gương mặt dịu dàng đáng yêu của em gái vì cái miệng há rộng mà trở nên vặn vẹo.
Cả lớp da mặt giống như một cục đất nặn bị kéo đến biến dạng, vài ngón tay thò ra từ trong miệng.
Giọng tôi run rẩy.
“Em… em không phải… em không phải Tiểu Anh…”
Cô ta đứng im bất động, sau đó một bàn tay thò ra từ trong miệng cô ta, bám lên da mặt, giãy giụa muốn chui ra ngoài.
Tôi liều mạng chạy ngược về, còn tranh thủ quay đầu nhìn lại một cái.
Chỉ thấy em gái quay người, chậm rãi đi về phía tôi, càng đi thì đường nét hình người trong miệng càng rõ ràng, thậm chí tôi còn đối diện với đôi mắt trong miệng ấy.
Tôi vắt chân lên cổ chạy thật nhanh trên cánh đồng.
Thậm chí vì chạy quá vội, tôi còn liên tục ngã mấy lần.
“Em gái” đã bò ra khỏi cơ thể em gái, ngay khi cô ta hoàn toàn chui ra ngoài, cô ta bắt đầu học theo tôi mà chạy như điên.
Tốc độ chạy của em gái đặc biệt nhanh, nếu không phải vừa nãy đang lột xác, e rằng bây giờ cô ta đã đuổi kịp tôi rồi.
Tôi không kịp suy nghĩ tại sao cô ta không giống mẹ, ăn sạch thân thể cũ của mình, chỉ có thể cắm đầu chạy như điên.
Băng qua cánh đồng, vượt qua rừng cây, cuối cùng tôi cũng chạy được ra đường lớn.
Vừa hay có một chiếc xe chạy ngang qua, nhìn thấy ánh đèn xe, tôi lập tức bùng lên hy vọng, vội vàng đứng chắn giữa đường vẫy tay ra hiệu.
Người lái xe là một người đàn ông, tôi đóng cửa xe rồi cầu xin anh ta mau lái xe đưa tôi đi.
Người đàn ông không nói gì, đạp ga tiếp tục lái xe.
Tầm mắt của tôi nhanh chóng bị kéo xa, đầu em gái ló ra từ trong rừng cây, cô ta vẫn tiếp tục đuổi theo tôi.
Đáng tiếc tốc độ xe quá nhanh, không bao lâu sau, bóng dáng cô ta càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến thành một chấm đen rồi biến mất trong màn đêm.
“Cảm ơn anh tài xế.”
Sau khi hoàn hồn khỏi cơn kinh hãi, cuối cùng tôi mới nhớ ra phải cảm ơn bác tài.
Anh ta tập trung lái xe, không quay đầu nhìn tôi.
“Không cần cảm ơn, có điều, người phía sau kia là ai?”
Tôi không biết phải hình dung thế nào, cô ta đã không còn là em gái tôi nữa.
“Có lẽ là… người muốn hại tôi.”
Giọng tài xế nghe có vẻ rất tò mò.
“Em gái cô à? Vậy tại sao cô ấy lại đuổi theo cô?”
Tôi không biết nên giải thích với anh ta thế nào, nếu tôi nói với anh ta em gái là quái vật, vậy anh ta nhất định sẽ cho rằng tôi mới là quái vật.
Chaporia
Bình Luận (0)