Trần Ngọc Chi cúp máy.

Lục Cảnh Thâm đặt điện thoại xuống tấm thảm, ngồi bất động trong bóng tối rất lâu.

Không biết qua bao nhiêu thời gian, ngoài cửa có người gõ.

Là trợ lý Tiểu Triệu.

Không phải Triệu Tự.

Từ tối qua tới giờ, không ai liên lạc được với hắn.

“Thầy Lục, bên ngoài có cảnh sát.”

“Họ nói gì?”

“Họ nói muốn mời anh phối hợp điều tra… liên quan tới vụ tai nạn giao thông ba năm trước.”

Lục Cảnh Thâm đứng dậy, đi vào phòng vệ sinh, bật đèn lên.

Rồi nhìn thấy chính mình trong gương.

Mái tóc được chải chuốt kỹ càng trước khi ra ngoài hôm qua giờ đã rối tung, mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, hai cúc áo cổ sơ mi cũng bị chính anh giật bung ra.

Anh mở vòi nước, vốc nước lạnh rửa mặt.

Sau đó bước tới mở cửa phòng.

Bên ngoài là hai cảnh sát mặc đồng phục, vẻ mặt lịch sự đúng kiểu công vụ.

“Ngài Lục Cảnh Thâm?”

“Là tôi.”

“Liên quan tới vụ tai nạn giao thông ngày 17 tháng 9 ba năm trước, chúng tôi có vài vấn đề cần xác minh với anh.”

“Mời vào.”

Hai cảnh sát bước vào phòng.

Trước khi bật máy ghi âm, một người nhìn anh rồi nói:

“Ngài Lục, theo quy trình chúng tôi cần thông báo trước với anh rằng, sáu giờ sáng nay, ông Triệu Tự đã tới đồn cảnh sát tự thú.”

Động tác kéo ghế của Lục Cảnh Thâm khựng lại.

“Tự thú?”

“Ông ta thừa nhận đã giúp anh tung tin giả rằng Thẩm Niệm Sơ ra nước ngoài ba năm trước, đồng thời chặn toàn bộ thông tin về cái chết của cô ấy khi được gửi về, không thông báo cho anh.”

Lục Cảnh Thâm chậm rãi ngồi xuống.

“Còn một chuyện nữa.”

Cảnh sát mở sổ ghi chép ra.

“Tám giờ sáng nay, văn phòng luật An Hòa đã bàn giao cho chúng tôi một túi chứng cứ do Thẩm Niệm Sơ ủy thác trước khi qua đời.”

“Bên trong có đoạn ghi âm cuộc gọi lúc hai giờ ba phút sáng hôm xảy ra tai nạn.”

“Trong ghi âm, anh đã trực tiếp nói rằng xe do anh lái, đồng thời yêu cầu cô ấy tới nhận tội thay.”

Lục Cảnh Thâm ngồi trên chiếc ghế khách sạn đắt tiền, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, không nhúc nhích.

Móng tay cái của anh đang ghim mạnh vào khớp ngón trỏ, hằn lên một vệt trắng hình bán nguyệt.

“Ngài Lục, anh có quyền giữ im lặng. Anh cũng có thể liên hệ luật sư của mình.”

“Nhưng chúng tôi khuyên anh nên phối hợp càng sớm càng tốt.”

“Độ quan tâm của dư luận đối với vụ án này… chắc anh cũng hiểu.”

Lục Cảnh Thâm khẽ gật đầu.

“Tôi sẽ phối hợp.”

Giọng anh rất bình tĩnh.

Nhưng sau khi nói xong ba chữ ấy, anh cúi đầu nhìn bàn tay mình thật lâu.

Nhìn dấu hằn trên các ngón tay rất lâu.

Giống như đang xác nhận xem… đó có còn là tay của mình nữa hay không.

Khi Phương Hoài rời khỏi văn phòng luật An Hòa, trong tay cô có thêm một phong bì giấy màu nâu.

Bên trong là bản sao túi chứng cứ, cùng một bức thư viết tay của Thẩm Niệm Sơ.

Là thư gửi cho cô.

Phương Hoài không mở đọc ở văn phòng luật.

Cô đi sang quán mì đối diện, gọi một bát mì chay rẻ nhất, đặt phong bì lên bàn.

Cô mở thư ra.

Giấy viết là loại giấy nháp thô ráp trong tù, viết bằng bút chì, nét chữ rất nhẹ, có vài chỗ đã bị cọ nhòe.

“Chị Phương Hoài, nếu chị đọc được bức thư này… nghĩa là em đã không thể chờ tới ngày được ra ngoài nữa rồi.”

“Cảm ơn chị lúc nào cũng chia cho em nửa cái màn thầu, dù bản thân chị cũng chẳng ăn đủ no.”

“Chuyện chứng cứ chị không cần quản đâu, em chỉ muốn nhờ chị một việc sau khi ra tù.”

“Hãy tới nhà tang lễ nhận tro cốt của em.”

“Tìm đại một nơi nào có cây cối rồi rải đi là được. Không cần nói cho bất kỳ ai.”

“Nếu có thể… giúp em đi thăm bố mẹ một lần.”

“Đừng nói cho họ biết em đã chết.”

“Cứ bảo em ở nước ngoài sống rất tốt.”

“Chiếc nhẫn chị giữ lại đi. Bán được bao nhiêu thì bán, sau khi ra ngoài nhớ thuê một căn phòng, đừng ngủ ngoài đường.”

“Cả đời này em không có người bạn nào thật sự.”

“Đến cuối cùng… cũng chỉ có mình chị.”

“Lỡ như…”

Phương Hoài bưng bát mì lên uống một ngụm nước.

Nước dùng nóng hổi, nóng từ cổ họng xuống tận dạ dày.

Cô gấp lá thư lại, cẩn thận bỏ vào phong bì.

Sau đó lấy điện thoại ra, mở tới một số đã lưu từ rất lâu nhưng chưa từng gọi.

“Chị Tần, là em, Phương Hoài.”

“Ra rồi à?”

“Ra rồi. Có chuyện muốn nhờ chị giúp.”

“Chuyện gì?”

“Chuyện của Niệm Sơ chắc chị cũng thấy rồi. Những video trên mạng chỉ mới là bắt đầu thôi.”

“Vẫn còn nữa à?”

“Giúp em hẹn một phóng viên đi, phải là truyền thông chính thống, đừng tìm mấy tài khoản marketing. Trong tay em có đồ.”

“Được. Chiều nay chị trả lời em.”

Phương Hoài cúp máy, ăn hết bát mì.

Lúc bước ra ngoài, TV trong quán đang phát bản tin.

Trên màn hình là cảnh trước cửa studio của Lục Cảnh Thâm bị phóng viên vây kín, dòng chữ chạy phía dưới ghi:

“Ảnh đế Lục Cảnh Thâm bị nghi xúi giục người khác nhận tội thay, cảnh sát đã vào cuộc điều tra.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...