“Gửi đi.”
Rồi cô cúp máy.
Một tuần sau, một gói giấy da bò được gửi tới căn phòng trọ của Phương Hoài.
Bên trong là một xấp giấy viết kín chữ bằng loại bút bi xanh dùng trong trại giam.
Nét chữ dày đặc.
Có vài chỗ bị nước làm nhòe đi.
Phương Hoài không đọc hết.
Cô chỉ lật vài trang đầu.
Trang đầu tiên viết:
“Niệm Sơ, hôm nay là ngày đầu tiên anh vào đây.”
“Giường rất cứng. Chăn rất mỏng.”
“Anh chợt nhớ em từng nói em sợ lạnh.”
“Em đã ở nơi như thế này lâu như vậy… chắc hẳn rất lạnh nhỉ.”
“Giờ thì anh hiểu rồi.”
Trang thứ ba viết:
“Hôm nay có người hỏi anh có phải ảnh đế kia không.”
“Anh nói phải.”
“Ông ấy bảo vợ mình rất thích phim của anh.”
“Anh nói cảm ơn.”
“Sau đó ông ấy hỏi anh vào đây vì sao.”
“Anh nói… vì tôi đã hại chết vợ mình.”
“Ông ấy nhìn anh rất lâu rồi bỏ đi.”
“Từ đó về sau… không còn ai nói chuyện với anh nữa.”
Trang thứ mười bảy viết:
“Niệm Sơ, hôm nay anh mơ thấy em.”
“Mơ thấy ngày hai đứa vừa đăng ký kết hôn.”
“Em nhất quyết đòi ăn khoai nướng ven đường, còn bảo nhà hàng sang trọng cũng không thơm bằng cái này.”
“Lúc ăn em bị bỏng đầu lưỡi, nhăn nhó đến mức xấu không chịu nổi.”
“Khi đó anh còn chê em mất mặt, kéo em đi luôn.”
“Bây giờ anh chỉ muốn được nhìn em ăn khoai nướng thêm một lần nữa.”
“Cho dù phải đứng bên cạnh nhìn cả đời… anh cũng chấp nhận.”
Phương Hoài đặt xấp giấy xuống.
Cô không khóc.
Ngày hôm sau, cô dùng túi nilon bọc cẩn thận chỗ giấy đó lại rồi mang lên núi.
Cô đào một cái hố nhỏ dưới gốc cây dương, chôn túi giấy xuống, lấp đất lại, rồi đặt lên trên một hòn đá.
“Niệm Sơ, hắn viết cho cậu vài thứ.”
“Tôi không đọc hết.”
“Sợ đọc xong lại mềm lòng thay cậu.”
“Nếu cậu muốn xem thì tự xem đi.”
“Dù sao giờ cậu cũng có rất nhiều thời gian.”
Cô phủi đất trên tay rồi đứng dậy.
Gió thổi qua tán cây dương tạo thành tiếng xào xạc, giống như có người đang thì thầm.
Phương Hoài đứng nghe một lúc rồi bật cười.
“Được rồi, tôi biết rồi.”
Sau đó cô xuống núi.
Một năm sau.
Quỹ tưởng niệm Thẩm Niệm Sơ chính thức được đăng ký thành lập.
Dự án đầu tiên của quỹ là mở các trạm hỗ trợ pháp lý trong nhà tù nữ ở ba thành phố, cung cấp tư vấn luật miễn phí và kênh khiếu nại cho những phụ nữ bị bạo lực trong trại giam.
Chu Hiểu Hiểu là người phụ trách điều hành quỹ.
Phương Hoài là cố vấn.
Trong lễ thành lập có rất nhiều người tới.
Có truyền thông.
Có luật sư.
Có đại diện các tổ chức thiện nguyện.
Còn có hàng chục người bình thường từ khắp nơi trong cả nước tự mình tìm tới.
Tất cả họ đều là những người sau khi đọc được câu chuyện của Thẩm Niệm Sơ đã chủ động liên hệ với quỹ xin tham gia.
Phương Hoài đứng ở một góc hội trường, không lên sân khấu phát biểu.
Chu Hiểu Hiểu ở trên sân khấu nói một đoạn.
“Lúc còn sống, chị Niệm Sơ thường nói một câu.”
“Chỉ cần làm tốt việc là được, không cần để người khác biết ai là người làm.”
“Cho nên quỹ này sẽ không treo ảnh chị ấy.”
“Cũng sẽ không dựng tượng chị ấy.”
“Chúng tôi chỉ làm một việc.”
“Để mỗi người đang chịu khổ trong bóng tối… đều có cơ hội được nhìn thấy.”
Phía dưới có người vỗ tay.
Phương Hoài không vỗ.
Cô đút tay vào túi áo, chạm tới sợi dây đỏ đang xỏ chiếc nhẫn kia.
Hôm nay cô đã tháo chiếc nhẫn khỏi cửa sổ và mang theo bên người.
Không hiểu vì sao.
Nhưng cô cảm thấy hôm nay nên mang nó theo.
Sau khi buổi lễ kết thúc, Chu Hiểu Hiểu đi tới tìm cô.
“Chị Phương Hoài, có người muốn gặp chị.”
“Ai?”
“Mẹ của Lục Cảnh Thâm.”
“Dì Trần Ngọc Chi.”
Phương Hoài khẽ nhíu mày.
“Bà ấy nói không phải tới để nói giúp Lục Cảnh Thâm.”
“Bà ấy muốn tự mình cảm ơn chị.”
Phương Hoài suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Trần Ngọc Chi đang ngồi đợi trên một chiếc ghế dài ngoài hội trường.
Bà già đi rất nhiều so với một năm trước.
Tóc đã bạc trắng hoàn toàn, những nếp nhăn trên mặt sâu như vết dao khắc.
Thấy Phương Hoài đi tới, bà đứng dậy.
“Cô Phương Hoài.”
“Dì Trần.”
“Cảm ơn cô đã chăm sóc Niệm Sơ.”
Giọng Trần Ngọc Chi run run.
“Trong khoảng thời gian ở trong đó… cảm ơn cô đã chăm sóc con bé.”
Phương Hoài lắc đầu.
“Cháu không chăm sóc tốt được cho em ấy.”
“Cô đã làm hết những gì mình có thể rồi.”
Trần Ngọc Chi lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, đưa cho Phương Hoài.
“Đây là chiếc vòng tôi tặng Niệm Sơ lúc nó kết hôn.”
“Hồi đó tôi chê xuất thân của con bé không tốt, nên chỉ cho nó chiếc rẻ nhất.”
“Sau khi Niệm Sơ xảy ra chuyện, Cảnh Thâm đã cất hết đồ của nó đi.”
“Riêng chiếc vòng này vẫn ở chỗ tôi.”
“Tôi muốn đưa cho cô.”
Phương Hoài nhìn chiếc hộp nhưng không nhận.
“Dì Trần, cái này cháu không thể lấy.”
“Không phải cho cô đeo.”
Trần Ngọc Chi nhét chiếc hộp vào tay cô.
Chaporia
Bình Luận (0)