20px

Môi hắn mấp máy, vẻ mặt vừa hoang mang vừa mờ mịt.

“Vì sao? Vì sao nàng ghét ta?”

Ta nghiêm túc học theo lời hắn từng nói ở kiếp trước:

“Ta ghét ngươi ồn ào náo loạn, kiêu căng tùy hứng, không biết trời cao đất dày, nào có nửa phần dáng vẻ đáng để ta thích?”

Lời này nói ra khiến người ta khó xử đến cực điểm. Nhưng Lục Mặc Bách nghe xong chỉ thất thần hỏi ta:

“Triệu Thanh Vu, nàng có phải… có phải cũng đã mơ thấy giấc mộng ấy không?”

Giọng hắn rất nhẹ, tựa như đang ở trong mộng.

Ta cười lạnh nhạt:

“Nếu điều ta mơ thấy không chỉ là mộng thì sao?”

10

Lục Mặc Bách ngẩn ngơ nhìn ta, vẻ mặt mờ mịt đến một chữ cũng không thốt ra được.

Ta cười khẩy một tiếng, nhìn người lái thuyền:

“Nhà thuyền, đi thôi.”

Người lái thuyền vừa xem một vở kịch xong chép chép miệng, hô một tiếng khẩu hiệu rồi chống sào trúc.

Nhưng chỉ qua mấy nhịp thở, bỗng vang lên tiếng nhảy xuống nước.

Người lái thuyền kinh hô:

“Ôi chao! Vị công tử kia nhảy xuống nước rồi!”

Ta quay đầu, liền thấy cả người Lục Mặc Bách ngâm trong nước sông, chìm nổi trông buồn cười vô cùng.

Hắn không biết bơi.

Kiếp trước có một lần, ta cùng bằng hữu chèo thuyền trên sông, trở về lại bị hắn châm chọc nói tính ta hoang dã.

Ta tức quá liền đẩy hắn xuống ao.

Hắn ùng ục ùng ục, đến giãy giụa cũng không có đã chìm xuống.

Ta mới biết người này sợ nước, sợ đến cực điểm.

Nhưng giờ phút này, hắn lại từng bước từng bước lội trong dòng nước sâu ngang eo về phía thuyền. Trên mặt chẳng phân rõ là nước sông hay thứ gì khác.

“Triệu Thanh Vu.”

Hắn đứng trong nước, ngẩng đầu nhìn ta, giọng vừa trầm vừa khàn.

“Nếu đó không phải mộng, vậy chính là ta đã nợ nàng.”

“Ta trả nàng! Lần này, ta trả hết cho nàng, có được không?”

Mái tóc ướt đẫm của hắn dán lên trán, hàng mi treo giọt nước. Đôi mắt ấy đỏ thẫm, nhìn chằm chằm ta.

Ta lãnh đạm dời mắt đi, giọng bình tĩnh:

“Không được. Ngươi trả không sạch.”

11

Hôm đó Lục Mặc Bách suýt nữa chết đuối.

Sau đó hắn được gia đinh vội vàng chạy tới cứu lên.

Nhưng hắn lại bệnh liệt giường, sốt suốt nửa tháng.

Lục gia thậm chí còn tháo hết lụa đỏ xuống, chuẩn bị treo vải trắng.

Những chuyện này đều là a nương nói với ta trong thư.

Bà cũng không hỏi rốt cuộc ta và Lục nhị lang có khúc mắc gì.

Chỉ cẩn thận hỏi ở cuối thư:

“A Vu à, bao giờ con về?”

“Gần đây a nương luôn gặp ác mộng. Tỉnh dậy liền nhớ con, đêm này qua đêm khác không ngủ được.”

Ta gấp thư lại, không định hồi âm.

Ngoại tổ mẫu ngồi bên cạnh trông ta đọc thư xong, kéo tay ta qua, nhẹ nhàng vuốt ve.

“A Vu nhà ta, đã lớn lên rất nhiều rồi.”

Đôi mắt đục ngầu nhưng sáng rõ của bà khi nhìn ta tràn đầy đau lòng.

“Ngoại tổ phụ con nửa tháng trước đã viết thư mắng nương con một trận, mắng nàng sao lại nuôi một đứa trẻ đang yên đang lành thành ra thế này.”

“Lại còn yên tĩnh trầm mặc hơn cả lão thái bà như ta.”

Cổ họng ta bỗng như bị thứ gì chặn lại.

Kiếp trước, ngoại tổ mẫu qua đời vào năm thứ năm sau khi ta xuất giá.

Khi ấy ta bị nhốt trong tòa viện vuông vức của Lục gia, đến mặt cuối cùng của bà cũng không được nhìn thấy.

Về sau vẫn là a nương viết thư tới, nói trước khi lâm chung ngoại tổ mẫu vẫn luôn nhắc đến ta, nói con khỉ nghịch A Vu ấy sao cũng không tới thăm bà, lại hỏi bây giờ ta có còn nghịch ngợm như vậy không.

Ta vùi mặt vào lòng ngoại tổ mẫu, ngửi mùi đàn hương nhàn nhạt trên y phục bà, mắt cay xè.

Ngoại tổ mẫu nhẹ nhàng vỗ lưng ta:

“Khóc gì chứ?”

Ta lắc đầu, nói không nên lời.

Rèm cửa bỗng bị người từ bên ngoài vén lên. Một giọng nói trong trẻo mang theo ý cười truyền vào:

“Ồ, đây là làm sao vậy? Biểu muội bị thư của cô mẫu mắng đến phát khóc rồi à?”

Ta xấu hổ ngẩng đầu khỏi lòng ngoại tổ mẫu, liền thấy biểu ca Châu Minh Chương tựa vào khung cửa, khóe miệng ngậm ý cười nhìn ta.

Ngoại tổ mẫu tiện tay cầm gối mềm ném về phía hắn.

“Cái miệng của con, chẳng có lúc nào đứng đắn cả.”

Châu Minh Chương cười hì hì bước vào, đưa gói giấy dầu trong tay tới trước mặt ta.

“Đây, bánh đường ở đầu phố đông, vừa ra lò. Ta nhớ hồi nhỏ muội thích ăn nhất món này, mỗi lần tới đều quấn lấy ta đòi đi mua.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...