Trương Xuân Bình vừa báo địa chỉ xong, đầu dây bên kia đột nhiên vang lên giọng hoảng hốt của Trương Văn Tề:
“Mẹ! Đừng để cô ta tới!”
Khóe môi tôi cong lên thành một nụ cười lạnh.
Xảy ra chuyện mất mặt như vậy…
Đương nhiên Trương Văn Tề không muốn để tôi biết.
Tiếc là anh ta không hề biết…
Đoạn video “đặc sắc” tối qua của anh ta với Liễu Nhân Nhân đã bùng nổ khắp mạng rồi.
Lượt bình luận đã vượt mười vạn.
Từ khóa hot search cũng leo thẳng lên top.
Với năng lực đào thông tin của cư dân mạng…
Chậm nhất tới tối nay, thân phận của Trương Văn Tề và Liễu Nhân Nhân sẽ bị bóc sạch sẽ hơn cả quần áo tối qua của bọn họ.
Mà trong phiên bản đang lan truyền trên mạng…
Ngoài hai người đó ra còn có thêm một “nhân vật bí ẩn” là con chó.
Tin đồn mà.
Lúc nào chẳng hấp dẫn hơn sự thật.
Tới bệnh viện, tôi không vào phòng bệnh ngay mà đi thẳng tới văn phòng bác sĩ trước.
Bác sĩ vẻ mặt nặng nề nói với tôi:
“Cơ quan sinh dục của bệnh nhân bị tổn thương nghiêm trọng.”
“Hiện tại chỉ miễn cưỡng giữ lại được chức năng bài tiết cơ bản, còn những chức năng khác thì…”
Phế rồi?
Biết được tin này, trong lòng tôi sung sướng muốn phát điên.
Nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ đau lòng:
“Tôi hiểu rồi. Vất vả cho bác sĩ quá.”
Tôi vui tới mức khóe miệng không khống chế nổi mà nhếch lên.
Tôi phải đứng ngoài hành lang một lúc lâu, cố nhớ lại tất cả những chuyện buồn từ nhỏ tới lớn…
Mới miễn cưỡng đè được cảm giác sung sướng kia xuống.
Đã đến lúc tận mắt xem thảm trạng của Trương Văn Tề rồi.
Tôi đẩy cửa phòng bệnh ra.
Một cái cốc lập tức bay thẳng về phía tôi.
May mà tôi đã chuẩn bị trước nên né được.
Ngay sau đó là tiếng chửi đầy khí thế của Trương Xuân Bình:
“Đồ sao chổi!”
“Nhìn xem cô hại con trai tôi thành cái dạng gì rồi!”
Tôi khó hiểu hỏi:
“Mẹ, mẹ nói vậy là ý gì?”
“Thiên Tề nhập viện thì liên quan gì tới con?”
“Mà rốt cuộc anh ấy bị làm sao vậy?”
Trương Văn Tề nằm trên giường bệnh, mặt trắng bệch.
Anh ta lắp bắp:
“Không… không có gì nghiêm trọng.”
“Chỉ là bệnh trĩ tái phát thôi.”
“Trĩ?”
Tôi cố tình cao giọng.
“Sao em chưa từng nghe anh bị trĩ nhỉ?”
“Đâu, để em xem thử nghiêm trọng tới mức nào.”
Nói xong, tôi làm bộ muốn kéo chăn trên người anh ta ra.
Đương nhiên Trương Văn Tề sống ch/e/t không chịu, liều mạng túm chặt chăn không buông.
Ngay lúc hai chúng tôi đang dùng hết sức kéo qua kéo lại cái chăn…
Cửa phòng bệnh đột nhiên bị đá “rầm” một tiếng.
Một người đàn ông cao lớn lực lưỡng xông vào.
Anh ta chỉ thẳng vào mặt Trương Văn Tề, gầm lên:
“Là cái thằng rùa rụt cổ mày ngủ với vợ tao đúng không?!”
7
Trương Văn Tề ngơ ngác.
Anh ta hỏi:
“Anh là ai vậy? Có phải nhận nhầm người rồi không?”
Nhưng Trương Xuân Bình lại kích động vô cùng.
Bà ta chỉ thẳng vào mũi tôi mà chửi:
“Hay cho con tiện nhân Kiều Tranh nhà cô!”
“Không chỉ cắm sừng con trai tôi sau lưng nó, còn dẫn gian phu tới tận cửa bắt nạt con tôi.”
“Bảo sao tối qua không tìm thấy cô, hóa ra là đi lêu lổng với đàn ông hoang.”
“Cô dám đội nón xanh cho con trai tôi!”
Sau đó bà ta quay sang người đàn ông kia:
“Đàn ông nào chịu nổi loại nhục nhã này!”
“Bồi thường! Ít nhất năm mươi vạn!”
Người đàn ông cười khẩy:
“Năm mươi vạn đủ cái gì?”
“Ít nhất phải một trăm vạn.”
Trương Xuân Bình sửng sốt.
Hiển nhiên bà ta không ngờ còn có người chủ động nâng giá.
Ngay sau đó bà ta vui ra mặt:
“Được! Một trăm vạn thì một trăm vạn!”
Chaporia
Bình Luận (0)