Cảnh sát lấy điện thoại ra dịch thử.

Kết quả đúng thật là “keo siêu dính”.

Nếu không phải tôi lén thay keo vào…

Vậy vấn đề lại quay về phía Trương Văn Tề.

Tại sao anh ta lại dùng keo siêu dính như gel bôi trơn?

Trương Văn Tề cầm cái vỏ nhìn rất lâu, thiếu tự tin nói:

“Tôi đâu biết tiếng Đức…”

“Nhưng tôi thấy nó khá giống tuýp gel kia.”

Cảnh sát lấy điện thoại ra, đưa cho anh ta xem một tấm hình khác.

“Gel bôi trơn anh nói là cái này?”

Trương Văn Tề chần chừ:

“Nhìn… cũng khá giống.”

“Tôi hiểu rồi!”

“Chắc chắn là Kiều Tranh cố ý tráo đổi, để lúc xảy ra chuyện có thể đổ rằng tôi vô tình cầm nhầm.”

Gương mặt cảnh sát lập tức cạn lời.

“Tuýp keo này màu xanh lá.”

“Còn gel bôi trơn tôi vừa cho anh xem màu đỏ.”

“Anh không biết tiếng Đức thì thôi.”

“Chẳng lẽ cũng không phân biệt được màu sắc?”

“Hiện tại chứng cứ đang cho thấy anh cố tình trốn tránh trách nhiệm.”

“Hơn nữa vu khống người khác phải chịu trách nhiệm pháp luật.”

Trương Văn Tề hoảng hốt, vội giải thích:

“Đó là hiểu lầm!”

“Thật ra tôi bị mù màu, tôi không phân biệt được đỏ với xanh lá.”

“Tôi không vu khống!”

“Chắc chắn là Kiều Tranh cố ý tráo đổi.”

“Nếu không sao keo siêu dính lại tự dưng xuất hiện trong cặp tôi, còn tuýp gel ban đầu thì biến mất?”

Tôi đau lòng đến cực điểm nói:

“Trương Văn Tề…”

“Anh vì muốn hắt nước bẩn lên người tôi mà không từ thủ đoạn thật đấy.”

“Anh tự nghĩ xem, anh từng nói với tôi chuyện mình bị mù màu chưa?”

Tôi quay sang cảnh sát, vẻ mặt đầy oan ức:

“Đồng chí cảnh sát, tôi oan thật mà.”

“Nếu tôi thật sự muốn hại anh ta…”

“Thì ít nhất cũng phải đổi sang loại keo có bao bì giống nhau chứ.”

Lời giải thích của tôi cực kỳ hợp lý.

Thậm chí ngay cả Trương Văn Tề cũng bắt đầu thấy tôi nói có lý.

Anh ta tưởng mình giấu rất kỹ.

Tưởng rằng tôi thật sự không biết anh ta bị mù màu.

Hừ.

Tôi sống với Trương Văn Tề bao nhiêu năm…

Sao có thể không phát hiện được chứ.

Anh ta còn mặt dày nói với tôi rằng không thi bằng lái đơn giản là vì không thích lái xe.

Nhưng lúc chơi xe kart tôi thấy anh ta chơi vui lắm mà.

Tôi không vạch trần…

Chẳng qua là giữ thể diện cho anh ta thôi.

Cuối cùng, chuyện này được kết luận là một vụ tai nạn ngoài ý muốn.

Dù sao tôi cũng đã rửa sạch hiềm nghi.

Mà hai “nạn nhân” kia cũng chẳng có lý do gì tự hại bản thân tàn nhẫn như vậy.

Lùi một vạn bước mà nói…

Cho dù thật sự là tôi cố ý tráo đổi đi nữa…

Thì Trương Văn Tề lấy lý do gì để dùng nó?

Sau khi cảnh sát rời đi, phòng bệnh lập tức yên tĩnh trở lại.

Tiếp theo…

Chính là sân khấu của tôi.

9

Tôi lập tức xông tới, túm mạnh cổ áo Trương Văn Tề, lớn tiếng chất vấn:

“Anh nói đi công tác…”

“Kết quả là chạy tới nhà người phụ nữ khác lêu lổng?”

“Xảy ra chuyện rồi còn muốn đổ hết lên đầu tôi?”

“Trương Văn Tề, anh còn biết xấu hổ không hả?!”

Trương Văn Tề hoảng hốt, vội vàng giải thích:

“Kiều Tranh, em nghe anh nói đã.”

“Anh chỉ nhất thời hồ đồ, phạm phải sai lầm mà đàn ông nào cũng sẽ mắc thôi.”

“Nhưng sau chuyện này anh mới nhận ra…”

“Người anh yêu nhất từ đầu đến cuối chỉ có mình em.”

“Anh đã quyết định quay về với gia đình rồi, sau này sẽ sống tử tế với em.”

Tôi bật cười chế giễu.

Ồ.

Không làm đàn ông được nữa…

Nên muốn quay về với gia đình à?

Quả nhiên mà.

Muốn một người đàn ông ngoan ngoãn…

Ngoài treo anh ta lên tường ra…

Thì chỉ có cách khiến anh ta không làm đàn ông nổi nữa thôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...