“Còn chưa vào nhà đã đòi quà?”

“Con nhớ cậu mà.”

Con bé nói cực kỳ tự nhiên.

Mẹ từ trong bếp đi ra, trên người còn đeo tạp dề.

Thấy tôi xách đầy đồ, bà lập tức cau mày:

“Sao lại mua nhiều thế này?”

“Lần trước mẹ đã bảo rồi.”

“Trong nhà ăn không hết đâu.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, chị gái đã bước tới nhận đồ giúp.

Nhìn thấy mấy hộp hạt khô, chị ta theo bản năng định cầm lên xem.

Sau đó như nhớ ra gì đó, động tác lập tức khựng lại.

Chị quay đầu nhìn tôi:

“Để ở đây nhé?”

Tôi bật cười.

“Chị muốn mang về à?”

Chị gái lập tức trừng mắt:

“Em còn nhắc!”

“Chị giờ tự mua được rồi.”

Nói xong, chính chị ta cũng bật cười.

Không khí trong nhà lập tức náo nhiệt hẳn lên.

Mẹ vừa dọn đồ vừa lẩm bẩm:

“Đừng mở hết.”

“Ăn không hết lại phí.”

Nhưng lần này, bà thật sự cẩn thận cất từng món vào tủ.

Không còn câu:

“Để chị con mang ít về.”

Cũng không còn ai cảm thấy mọi thứ là đương nhiên nữa.

Bố ngồi trên sofa xem TV, thấy tôi mua rượu còn giả vờ chê:

“Lại tốn tiền.”

Nhưng ánh mắt rõ ràng rất vui.

Anh rể giúp tôi chuyển đồ vào bếp, còn nhỏ giọng nói:

“Năm nay mẹ anh hỏi sao không mang quà về.”

“Anh bảo muốn ăn thì tự mua.”

Tôi nhìn anh ta.

Hai người cùng bật cười.

Có vài chuyện nói ra rồi…

thật sự sẽ khác.

Buổi tối, cả nhà cùng ngồi gói sủi cảo.

Tiểu Nguyệt làm hỏng mấy cái liền bị chị gái mắng.

Con bé lập tức chu môi:

“Cậu còn chưa mắng con!”

Tôi thuận tay nhét miếng vỏ bánh vào tay nó:

“Vậy cậu chống lưng cho con.”

Con bé lập tức cười tới híp mắt.

Tiểu Vũ thì lén kéo tôi sang một bên.

“Cậu.”

“Con có cái này cho cậu.”

Thằng bé thần thần bí bí móc từ túi áo ra một tờ giấy gấp méo mó.

Tôi mở ra.

Là một bức tranh.

Bên trên vẽ:

• ông ngoại,

• bà ngoại,

• mẹ,

• bố,

• hai anh em nó,

• và tôi.

Tất cả đứng quanh một cái bàn đầy đồ ăn.

Phía trên còn viết xiêu xiêu:

“Nhà mình ăn Tết.”

Tim tôi bỗng mềm nhũn.

Tôi xoa đầu nó:

“Vẽ đẹp lắm.”

Tiểu Vũ lập tức cười ngốc nghếch.

“Con còn vẽ riêng cho cậu cái ghế lớn nhất.”

Tôi nhìn kỹ mới phát hiện…

quả thật vị trí của tôi trong tranh còn to hơn bố.

Tôi bật cười thành tiếng.

Ngoài cửa sổ bắt đầu vang lên tiếng pháo hoa.

Mẹ bưng sủi cảo ra bàn, lớn tiếng gọi:

“Ăn cơm thôi!”

Cả nhà lập tức ngồi xuống.

Chiếc bàn tròn đầy ắp thức ăn.

Bàn trà ngoài phòng khách cũng chất kín quà bánh.

Giống hệt những năm trước.

Nhưng lại khác hoàn toàn.

Bởi lần này…

không còn ai nghĩ những thứ ấy là chuyện hiển nhiên nữa.

Ăn được nửa bữa, mẹ đột nhiên nhét vào túi tôi một phong bao đỏ.

Tôi dở khóc dở cười:

“Mẹ lại làm gì nữa đây?”

“Mẹ cho thì cầm.”

“Mẹ…”

“Tết nhất đừng cãi.”

Tôi mở ra nhìn.

Bên trong không nhiều tiền.

Chỉ có 888 tệ.

Còn kèm một tờ giấy nhỏ.

Là nét chữ xiêu vẹo của mẹ:

“Con trai vất vả rồi.”

Cổ họng tôi lập tức nghẹn lại.

Mẹ giả vờ quay đầu gắp thức ăn, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Sau này đừng mua nhiều đồ như thế nữa.

“Tốn tiền.”

Tôi nhìn mái tóc đã bạc gần hết của bà, bật cười khàn khàn:

“Biết rồi.”

Ngoài cửa sổ, pháo hoa sáng rực cả bầu trời.

Tiếng trẻ con cười đùa vang vọng khắp khu chung cư.

Còn tôi ngồi giữa căn nhà ấm áp ấy, nhìn những gương mặt quen thuộc quanh bàn ăn…

lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Thật sự cảm thấy mình đang được ăn Tết.

Ngoại truyện (góc nhìn chị Gái)

Năm ấy là lần đầu tiên tôi không mang quà từ nhà mẹ đẻ về nhà chồng.

Trước khi ra khỏi cửa, mẹ còn kéo tôi lại hỏi:

“Có cần mẹ chuẩn bị ít đồ cho con mang theo không?”

Tôi nhìn đống hạt khô với yến sào trên bàn trà, trong đầu bỗng hiện lên dáng vẻ tủi thân của Tiểu Khải năm ngoái.

Cuối cùng tôi lắc đầu.

“Không cần đâu mẹ.”

“Mấy thứ này để bố mẹ ăn đi.”

Mẹ hơi ngẩn người.

Có lẽ nếu là trước kia, tôi đã chủ động đóng gói từ lâu rồi.

Nhưng lần này…

tôi thật sự không muốn nữa.

Trương Quân đứng cạnh thay giày cũng khẽ ho một tiếng:

“Ừm… nhà mình tự mua là được.”

Mẹ nhìn hai vợ chồng tôi vài giây rồi bật cười:

“Được.”

“Vậy hai đứa đi đường cẩn thận.”

Trên đường về nhà chồng, tôi vẫn hơi thấp thỏm.

Tôi quá hiểu mẹ chồng mình rồi.

Bao năm nay, bà luôn thích khoe: con dâu nhà ngoại tốt, mỗi lần về đều mang đầy đồ, em trai kiếm tiền giỏi.

Thậm chí có lần họ hàng tới chơi, bà còn cố tình mở hộp Mao Đài Tiểu Khải mua ra khoe:

“Nhà ngoại con dâu tôi chuẩn bị đấy.”

Khi ấy tôi còn thấy rất có mặt mũi.

Bây giờ nghĩ lại…

toàn bộ thể diện ấy đều là em trai tôi bỏ tiền chống đỡ.

Nghĩ tới đây, cổ họng tôi bỗng nghẹn khó chịu.

Xe vừa dừng dưới lầu, tôi đã thấy mẹ chồng đứng ở cửa.

Bà vừa nhìn thấy chúng tôi liền cười tươi:

“Về rồi à?”

Ánh mắt lập tức quét xuống tay hai vợ chồng.

Sau đó…

nụ cười khựng lại.

Vì tay chúng tôi trống không.

“Mấy đứa…”

“không mang gì về à?”

….

-HẾT-

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k – mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...