Trước khi đi còn dùng khẩu hình nhắc tôi:

【Có chuyện gọi cảnh sát】

“….”

Cửa đóng lại.

Căn hộ bỗng yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Tôi ngồi trên sofa, ngoan như học sinh bị gọi phụ huynh.

Trình Tư Ngang đứng trước mặt tôi vài giây.

Sau đó cúi người, chống hai tay lên thành sofa.

Hoàn toàn khóa tôi trong khoảng cách của anh.

“Bây giờ.”

“Chúng ta tính sổ.”

Tôi chột dạ nuốt nước bọt.

“Tính… tính cái gì?”

“Ví dụ như.”

“Em nghĩ tôi yêu người khác suốt nhiều năm.”

“….”

“Ví dụ như.”

“Em định mang con bỏ trốn.”

“….”

“Ví dụ như.”

“Em còn định đổi họ cho con.”

“Cái cuối không phải em dạy!”

Tôi lập tức bán đứng con trai.

“Là Tiểu Ngọc tự thêm thoại!”

Trình Tư Ngang bật cười thành tiếng.

Khác hẳn kiểu cười lạnh ban nãy.

Lần này thật sự là bị chọc cười.

Anh giơ tay bóp mặt tôi.

“Đồ ngốc.”

Tai tôi nóng bừng.

Người này phạm quy quá rồi.

Ai cãi nhau mà còn dùng giọng điệu dịu dàng như vậy chứ?

Tôi lập tức quay mặt đi.

“Anh đừng tưởng nói vậy là xong.”

“Ừ.”

“Dù sao trước đây anh cũng chưa từng phủ nhận chuyện với Thẩm Oánh Oánh.”

“Vì không quan trọng.”

Tôi sững lại.

Anh kéo cà vạt lỏng hơn một chút, giọng điệu nhàn nhạt:

“Hồi đại học đúng là cô ta theo đuổi tôi.”

“Nhưng tôi từ chối rồi.”

“Chỉ là cô ta mặt dày, cứ bám theo mãi.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

“Vậy tại sao mọi người đều nghĩ hai người là một đôi?”

Trình Tư Ngang im lặng vài giây.

Sau đó nhìn tôi.

“Vì khi đó tôi luôn đi cùng em.”

“…?”

“Tôi sợ em bị người khác theo đuổi.”

Tôi chết máy.

Anh tiếp tục bình tĩnh bổ sung:

“Cho nên mới cần một cái bia đỡ đạn.”

“Để mọi người nghĩ tôi đã có người thích.”

“….”

Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

“Ý anh là…”

“Hồi đó anh đã…”

“Ừ.”

Trình Tư Ngang đáp rất thản nhiên.

“Thích em.”

Tôi ngây người nhìn anh.

Tim đập mạnh đến mức gần như muốn nhảy ra ngoài.

Sao có thể chứ?

Hồi đại học tôi với anh căn bản không thân.

Tôi học hành bình thường.

Ngoại trừ mặt đẹp ra gần như chẳng có gì nổi bật.

Còn Trình Tư Ngang…

Là nhân vật đứng đầu toàn trường.

Gia thế tốt.

Thành tích tốt.

Gương mặt đó còn bị gọi là “tường thành nhan sắc khoa tài chính”.

Người thích anh nhiều đến mức xếp hàng được cả vòng sân vận động.

Tôi nhỏ giọng hỏi:

“Anh thích em từ lúc nào?”

Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi.

Rất lâu sau mới đáp:

“Năm nhất.”

“….”

“Lúc em đứng nhầm lớp quân sự.”

Ký ức mơ hồ lập tức hiện lên.

Năm đó tôi là đồ mù đường chính hiệu.

Ngày đầu huấn luyện quân sự, tôi đứng nhầm đội suốt nửa tiếng.

Đến lúc huấn luyện viên hỏi tên mới phát hiện không đúng lớp.

Khi ấy cả sân đều cười tôi.

Tôi xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống.

Chỉ có một người đứng ở hàng cuối vẫn luôn nhìn tôi.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu.

“…Người đó là anh?”

“Ừ.”

“…”

“Từ lúc đó đã thấy em ngốc.”

“…Trình Tư Ngang!”

Anh cười khẽ.

Sau đó cúi đầu tựa lên vai tôi.

Giọng rất thấp.

“Nhưng đáng yêu.”

Tôi hoàn toàn đứng hình.

Tên đàn ông này hôm nay bị ai nhập vậy?

Bình thường anh nói chuyện còn quý hơn vàng.

Một câu yêu đương cũng không có.

Hôm nay lại như đổi người.

Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Vậy tại sao anh chưa từng nói…”

“Em cho tôi cơ hội à?”

Tôi nghẹn họng.

Nghĩ lại hình như đúng thật.

Hồi trước mỗi lần anh đến gần, tôi đều căng thẳng như sắp thi đại học.

Ngay cả nắm tay cũng không dám chủ động.

Sau khi kết hôn càng tệ hơn.

Tôi luôn cảm thấy cuộc hôn nhân này là mình “cướp” được.

Cho nên chẳng dám đòi hỏi tình yêu từ anh.

Không khí bỗng yên tĩnh.

Một lúc sau.

Tôi mới nhỏ giọng hỏi:

“Vậy năm đó…”

“Đêm hôm đó…”

Tai tôi nóng bừng.

“Anh thật sự bị ép cưới em à?”

Trình Tư Ngang nhìn tôi vài giây.

Sau đó bật cười.

“Em nghĩ ai ép được tôi?”

“….”

“Ngày hôm sau tôi chủ động cầu hôn.”

Tôi sững sờ.

Anh cúi đầu nhìn tôi.

“Còn em.”

“Sau khi ngủ xong thì ôm chăn khóc suốt ba tiếng.”

“Vừa khóc vừa nói mình hủy hoại cuộc đời tôi.”

“….”

“Còn bảo sẽ chịu trách nhiệm.”

Tôi tuyệt vọng che mặt.

Xin ông trời cho tôi mất trí nhớ ngay bây giờ đi.

Trình Tư Ngang kéo tay tôi xuống.

Ánh mắt rất sâu.

“Cho nên.”

“Người chen ngang thật sự…”

“Không phải em.”

Tim tôi run mạnh.

Anh khẽ siết tay tôi.

“Từ đầu đến cuối.”

“Người tôi muốn cưới đều chỉ có em.”

Chương 6

Tôi mất ngủ cả đêm.

Không phải vì muốn ly hôn nữa.

Mà vì…

Trình Tư Ngang nói anh thích tôi từ năm nhất.

Mỗi lần vừa nhắm mắt, đầu tôi lại tự động phát lại câu đó.

“Người tôi muốn cưới đều chỉ có em.”

“….”

Cứ như trúng tà.

Quan trọng hơn là.

Tên đàn ông kia nói xong còn cực kỳ bình tĩnh ôm tôi ngủ.

Để lại một mình tôi tim đập như động cơ phản lực đến tận ba giờ sáng.

Sáng hôm sau.

Tôi đờ đẫn ngồi trước bàn ăn.

Trình Ngọc vừa cắn sandwich vừa nhìn quầng thâm dưới mắt tôi.

“Mẹ.”

“Đêm qua mẹ với bố hòa giải bằng cách đánh nhau à?”

“…?”

“Vậy sao mẹ giống bị hút sạch dương khí thế?”

Tôi suýt phun sữa.

Trình Tư Ngang ngồi đối diện cực kỳ bình tĩnh đưa khăn giấy cho tôi.

“Ăn từ từ.”

Tai tôi lập tức nóng bừng.

Tối qua sau khi về nhà, tên đàn ông này đúng kiểu bật mode yêu đương muộn màng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...