“Chu Minh, lúc anh nói mấy lời đó với con đàn bà kia, anh không thấy ghê tởm sao?”

Đầu dây bên kia lại rơi vào im lặng.

Tôi nghe thấy tiếng thở nặng nề của anh ta.

“Cô ta… cô ta nói với em rồi?”

“Không, cô ta cho tôi xem.”

“Chu Minh, lúc mồ hôi trên người anh nhỏ xuống người cô ta, anh có từng nghĩ tôi đang ở nhà lau phân thay tã cho mẹ anh không?”

Giọng tôi rất nhẹ, nhưng từng chữ đều như dao cứa.

“Tô Tình, anh sai rồi, em nghe anh giải thích…”

“Không cần.” Tôi ngắt lời anh ta. “Luật sư của tôi sẽ liên lạc với anh. Gặp nhau ở tòa đi.”

Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy.

Thế giới lần nữa yên tĩnh trở lại.

Nhưng chưa tới hai phút sau, một số lạ khác lại gọi đến.

Tôi bắt máy.

Một giọng phụ nữ nũng nịu mà sáng nay tôi vừa nghe trong video vang lên.

“Xin hỏi đây là chị Tô Tình phải không?”

Là con giáp thứ mười ba kia.

“Tôi là Lâm Vi.”

“Tôi biết cô.”

“Chị à, chị cần gì phải làm lớn chuyện thế này? Làm vậy chẳng tốt cho ai cả.” Giọng cô ta mang theo cảm giác cao ngạo của kẻ chiến thắng.

“Anh Minh yêu người là tôi. Chị cứ cố chiếm cái danh bà Chu thì có ý nghĩa gì chứ?”

“Chị đẩy mẹ anh ấy ra ngoài, còn bán luôn nhà, chỉ khiến anh ấy cảm thấy chị là một người đàn bà chanh chua độc ác thôi.”

“Chị đang tự tay đẩy anh ấy về phía tôi đấy.”

Nghe cô ta nói, tôi chỉ thấy buồn cười.

“Vậy sao?”

“Thế thì chúc mừng cô.”

“Hả?” Cô ta khựng lại.

“Chúc mừng cô thành công lên ngôi.”

“Từ hôm nay, Chu Minh cùng bà mẹ liệt giường của anh ta, tôi gói lại tặng hết cho cô.”

“Nghĩa vụ phụng dưỡng người già, trách nhiệm chăm sóc đàn ông, giờ đều là của cô.


“À đúng rồi, giờ anh ta chẳng có xu nào trong người, còn nợ ngập đầu nữa. Cô nhớ chăm chỉ làm việc nhé, không thì nuôi không nổi hai mẹ con họ đâu.”

Đầu dây bên kia, nhịp thở của Lâm Vi lập tức thay đổi.

“Cô… cô có ý gì?”

“Ý trên mặt chữ.”

“Chúc mừng cô nhận được một đứa con trai khổng lồ, kèm theo một bà mẹ liệt giường bản giới hạn.”

“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”

Tôi cúp máy, tiện tay chặn luôn số.

Tôi có thể tưởng tượng ra sắc mặt của Lâm Vi lúc này chắc hẳn rất đặc sắc.

Điều cô ta muốn là cảm giác vụng trộm kích thích, là tiền của Chu Minh.

Chứ tuyệt đối không phải một gã đàn ông trắng tay, còn kèm theo một bà mẹ liệt giường vướng víu.

Chu Minh à, báo ứng của anh, không chỉ mình tôi mang tới đâu.

06
Tôi kể toàn bộ mọi chuyện giữa tôi và Chu Minh cho bố mẹ nghe.

Từ đoạn video ghê tởm kia, cho tới tất cả tủi nhục tôi phải chịu suốt hai năm qua.

Nghe xong, bố tôi tức đến mức không nói nổi lời nào, đứng dậy ra ban công hút thuốc, hết điếu này tới điếu khác.

Mẹ ôm tôi khóc còn đau lòng hơn cả tôi.

“Con gái ngốc của mẹ, chịu nhiều khổ sở như vậy sao không nói với gia đình chứ!”

“Con sợ bố mẹ lo.”

“Từ hôm nay trở đi, không cần sợ gì nữa.” Bố tôi dập tắt đầu thuốc rồi đi tới, ánh mắt kiên định. “Cuộc hôn nhân này nhất định phải ly hôn! Nhà họ Chu đừng hòng lấy được một xu từ nhà chúng ta!”

Có sự ủng hộ của bố mẹ, chút bất an cuối cùng trong lòng tôi cũng biến mất.

Tôi mở ứng dụng ngân hàng.

Nhìn số dư trong tài khoản tiết kiệm chung của hai vợ chồng.

Bảy trăm ba mươi nghìn tệ.

Đó là toàn bộ tiền tiết kiệm suốt năm năm qua của chúng tôi.

Phần lớn là tiền lương của Chu Minh, một phần là tiền tôi để dành từ lúc còn đi làm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...