Có lẽ nằm mơ anh ta cũng không ngờ tôi thật sự có thể làm tuyệt tình và dứt khoát đến vậy.

Anh ta bắt đầu tìm mọi cách liên lạc với tôi.

Thông qua bạn bè chung, thông qua đồng nghiệp cũ của tôi, thậm chí còn tìm tới công ty của bố tôi.

Nhưng bố tôi đã sớm ra lệnh, ai dám tiết lộ tin tức của tôi thì lập tức cuốn gói nghỉ việc.

Ở chỗ tôi, Chu Minh hoàn toàn đụng tường.

Vì vậy anh ta chuyển mục tiêu sang em gái mình là Chu Lệ.

Chiều hôm đó, khi tôi đang ngồi đọc sách trong quán cà phê thì nhận được điện thoại của cô ta.

Không còn giọng điệu chất vấn như lần trước nữa, lần này cô ta nói rất khách sáo, thậm chí còn có chút dè dặt.

“Chị dâu… à không, chị Tô Tình, chị đang ở đâu vậy? Chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện không?”

“Có gì thì nói luôn qua điện thoại đi.”

“Điện thoại không nói rõ được. Là chuyện của mẹ em… bà ấy… tình trạng không ổn lắm.”

Tôi im lặng vài giây.

“Gửi địa chỉ cho tôi.”

Nửa tiếng sau, tôi gặp Chu Lệ dưới khu điều trị nội trú của bệnh viện.

Cô ta tiều tụy đi rất nhiều, mắt sưng đỏ, vừa thấy tôi đã như thấy được cứu tinh.

“Chị Tô Tình, cuối cùng chị cũng tới rồi!”

“Mẹ cô sao rồi?” Tôi hỏi.

“Hôm đó anh em… tâm trạng quá kích động, lúc đẩy xe lăn không chú ý nên đầu mẹ em va vào tường. Khi đó nhìn thì không sao, nhưng tối qua đột nhiên bà co giật, sùi bọt mép, đưa tới bệnh viện thì bác sĩ nói xuất huyết não, phải phẫu thuật ngay!”

Nói tới đây, nước mắt cô ta lại rơi xuống.

“Tiền phẫu thuật cần một trăm nghìn tệ, nhưng anh em… anh ấy bây giờ không có nổi một xu!”

“Anh ấy đã vay hết tất cả họ hàng có thể vay được rồi mà mới gom được hai mươi nghìn, vẫn còn thiếu tám mươi nghìn.

Bệnh viện đang thúc đóng tiền, nếu không sẽ không sắp xếp phẫu thuật!”

“Chị Tô Tình, em biết trước đây em sai rồi, em không nên bênh vực anh em. Nhưng bây giờ liên quan tới mạng người, em xin chị, chị cho bọn em vay tiền trước để cứu mẹ được không?”

Cô ta nắm lấy cánh tay tôi, khổ sở van xin.

Tôi nhìn cô ta, trong lòng không hề có chút thương cảm nào.

Sớm biết hôm nay, cần gì ngày trước.

Tôi rút tay mình ra.

“Chu Lệ, cô nhầm một chuyện rồi.”

“Chuyện gì?”

“Sống chết của mẹ cô không liên quan tới tôi.”

Chu Lệ sững sờ, không dám tin nhìn tôi.

“Chị… sao chị có thể nói như vậy? Đó cũng là một mạng người mà! Chị chăm sóc bà ấy suốt hai năm, chẳng lẽ không có chút tình cảm nào sao?”

“Có.” Tôi gật đầu. “Nhưng chút tình cảm đó, từ lúc tôi nhìn thấy video anh trai cô lăn giường với người phụ nữ khác thì đã bị bào mòn sạch rồi.”

“Anh trai cô có tiền dẫn tiểu tam đi nghỉ dưỡng bên biển, lại không có tiền trả viện phí cho mẹ mình?”

“Anh trai cô có tiền mua túi hàng hiệu cho tiểu tam, lại không có tiền thuê hộ lý chăm mẹ?”

“Giờ mới tới cầu xin tôi? Tôi là cây ATM của nhà cô chắc?”

Chuỗi câu hỏi của tôi khiến Chu Lệ hoàn toàn cứng họng.

Sắc mặt cô ta lúc đỏ lúc trắng.

“Nhưng mà… nhưng mà…”

“Đừng nhưng nữa.” Tôi ngắt lời. “Tiền, tôi không đưa một đồng. Người, tôi cũng sẽ không vào thăm.”

“Các người tự nghĩ cách đi.”

Nói xong, tôi quay người rời đi.

“Tô Tình!” Chu Lệ gào lên phía sau tôi. “Sao chị có thể nhẫn tâm như vậy! Chị sẽ gặp báo ứng!”

Tôi dừng bước, quay đầu nhìn cô ta.

“Báo ứng của tôi đã kết thúc rồi.”

“Bây giờ, tới lượt các người.”

09
Tôi vốn nghĩ nhà họ Chu sẽ chịu yên ổn, nhưng xem ra tôi vẫn đánh giá thấp mức độ vô sỉ của bọn họ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...