Thẩm tỷ tỷ đỏ mặt, nhẹ nhàng đ.á.n.h ta một cái.
“Muội lại nói bậy.”
Hôm nay là tiệc ngắm sen do Hoàng hậu nương nương tổ chức.
Phi tần ngồi một bàn đối diện với các quý nữ.
Ta nhìn thấy Chu mỹ nhân đang bối rối đứng bên cạnh bàn tiệc, mãi vẫn không tìm được chỗ ngồi.
Nàng ta vừa định tiến lên, đã bị mấy vị phi tần khác chặn lại.
“Ở đây không có chỗ cho ngươi.”
“Đúng vậy, đừng đem xui xẻo lây sang chúng ta.”
So với Bùi Thừa Dật, tình cảnh hiện giờ của Chu mỹ nhân còn khó chịu hơn.
Nàng ta hoàn toàn mất sạch thánh sủng.
Những phi tần từng ghen ghét nàng ta trước kia, giờ ai nấy đều tranh nhau giẫm thêm một đạp.
Hoàng hậu cũng nhìn thấy cảnh ấy, nhưng lại không hề ngăn cản.
Hốc mắt Chu mỹ nhân đỏ hoe, đứng một bên rơi nước mắt lách tách.
“Ngươi khóc cái gì chứ? Làm như ta bắt nạt ngươi không bằng!”
Vị phi tần vừa nói kia không vui đẩy Chu mỹ nhân một cái.
Chu mỹ nhân đột nhiên ngã ngửa ra sau, ngồi phịch xuống đất ôm bụng kêu đau t.h.ả.m thiết.
Phản ứng của nàng ta quá lớn, lập tức khiến mọi người chú ý.
Vị phi tần kia hoảng hốt luống cuống.
“Ta còn chưa dùng sức mà, ngươi đừng có vu oan cho ta!”
Hoàng hậu thấy vậy vội vàng gọi thái y tới.
Ta lạnh lùng đứng nhìn màn kịch Chu mỹ nhân diễn ra.
Không bao lâu sau, thái y vội vã chạy tới bắt mạch cho nàng ta.
Vừa đặt tay lên mạch, sắc mặt thái y bỗng vui mừng, lập tức quỳ xuống lớn tiếng nói:
“Chúc mừng tiểu chủ! Đây là hỉ mạch!”
Chu mỹ nhân kinh ngạc che miệng, nước mắt lập tức trào ra.
Thẩm tỷ tỷ nhỏ giọng ghé tai ta nói:
“Vị Chu mỹ nhân này đúng là có vận khí tốt. Vừa mất thánh sủng đã lập tức phát hiện có hỉ.”
“Có phải chuyện vui hay không… còn chưa chắc đâu.”
Ta sớm đã biết đứa bé này sẽ xuất hiện.
Kiếp trước, Chu mỹ nhân cũng được chẩn ra có t.h.a.i vào khoảng thời gian này, sau đó sinh non một vị tiểu hoàng t.ử.
Nàng ta dựa vào đứa bé ấy một bước trở thành sủng phi.
Sau khi Bùi Thừa Dật đăng cơ, hắn phong vị tiểu hoàng t.ử kia làm Thân vương, còn ban cho vô số đặc ân, đối đãi tốt hơn Chiêu Nhi của ta gấp trăm lần.
Giờ nghĩ lại, đứa bé này tám phần chính là con của Bùi Thừa Dật.
Chu mỹ nhân muốn dựa vào đứa bé để phục sủng.
Vậy ta sẽ để chính đứa bé này đưa bọn họ xuống địa ngục.
…
Vì Hoàng đế tuổi tác đã cao, hậu cung đã lâu không có tin vui.
Cho nên đối với cái t.h.a.i của Chu mỹ nhân, Hoàng đế cực kỳ vui mừng.
Ông lập tức tấn phong nàng ta thành Chu tần.
Thậm chí vì quá cao hứng, còn giải luôn lệnh cấm túc của Thái t.ử.
Trong cung yến chúc mừng Chu tần mang thai, nàng ta ngồi bên cạnh Hoàng đế.
Đó vốn luôn là vị trí của sủng phi.
Sắc mặt nàng ta không được tốt lắm, thỉnh thoảng lại lấy khăn che môi.
Di mẫu Lương phi quan tâm hỏi:
“Chu tần muội muội mới chỉ một tháng mà nghén đã khó chịu như vậy rồi.”
“Nói ra cũng thật trùng hợp, hôm nay Ngô lão phu nhân cũng có mặt. Bà ấy là thánh thủ phụ khoa hiếm có, hay là để bà ấy bắt mạch cho muội muội xem sao?”
Lương phi trong hậu cung xưa nay luôn nổi tiếng nhiệt tình.
Cho nên chuyện do nàng ấy đề nghị sẽ không khiến ai nghi ngờ.
Ngô lão phu nhân nghe vậy liền chuẩn bị đứng dậy.
“Không cần!”
Phản ứng của Chu tần vô cùng dữ dội.
“Thai của bổn cung tự có Lưu thái y của Thái y viện chăm sóc, không cần người khác xem hộ.”
Lương phi tiếp tục khuyên nhủ:
“Chỉ là bắt mạch thôi mà. Biết bao phụ nhân trong kinh muốn mời Ngô lão phu nhân xem bệnh còn chẳng được ấy chứ.”
“Bổn cung đã nói không cần!”
Giọng điệu Chu tần đầy khó chịu.
Gần đây nàng ta được thánh sủng liên tục, đối nhân xử thế cũng càng lúc càng ngạo mạn vô lễ.
Thật ra đây mới chính là con người thật của nàng ta.
Hoàng đế ngồi bên cạnh lạnh mặt, lên tiếng nhắc nhở:
“Không được vô lễ với Lương phi. Nàng ấy cũng chỉ có ý tốt.”
“Danh tiếng của Ngô lão phu nhân ngay cả trẫm cũng từng nghe qua. Cứ để bà ấy xem cho ngươi.”
“Bệ hạ…”
Chu tần kéo tay áo Hoàng đế làm nũng, lại bị ông mất kiên nhẫn gạt ra.
Nói rồi, Hoàng đế liền cho gọi Ngô lão phu nhân lên bắt mạch.
Sau khi bắt mạch xong, Ngô lão phu nhân cảm thán:
“Thân thể tiểu chủ vốn yếu ớt, cho nên phản ứng t.h.a.i nghén mới nghiêm trọng như vậy.”
Chaporia
Bình Luận (0)