Khi chúng ta tới đại điện, Bùi Thừa Dật đã bị áp giải tới trước ngự tiền.

Chu tần vừa được cứu ra cũng đang quỳ bên cạnh hắn.

Hoàng đế đau lòng vô cùng.

“Trong số các hoàng t.ử công chúa, trẫm thiên vị ngươi nhất, bởi vì ngươi là hài t.ử duy nhất của mẫu hậu ngươi.”

“Cho nên dù ngươi không phải người thích hợp làm hoàng đế, trẫm cũng chưa từng nghĩ tới chuyện đổi Thái t.ử.”

“Vì sao ngươi lại nóng vội đến vậy?”

“Chỉ vì một nữ nhân thôi sao?”

Bùi Thừa Dật biết mình khó thoát khỏi cái c.h.ế.t, nên nói chuyện cũng chẳng còn kiêng dè.

“Phụ hoàng cho rằng chỉ là dẫn đi một nữ nhân thôi sao?”

“Nàng ấy vốn đã là người của nhi thần.”

“Là phụ hoàng không nói lý lẽ liền cướp người đi, có từng hỏi qua nhi thần chưa?”

“Đến nữ nhân của mình còn không bảo vệ được, thật sự quá nhục nhã.”

Hoàng đế hừ lạnh, hoàn toàn không cảm thấy bản thân có gì sai.

“Cả thiên hạ này đều là của trẫm.”

“Huống hồ chỉ là một nữ nhân?”

Bùi Thừa Dật đột nhiên như phát điên lao về phía long ỷ.

Hai mắt hắn đỏ ngầu.

“Hoàng vị vốn nên là của ta!”

Ca ca ta lập tức rút trường kiếm, phản ứng cực nhanh lao tới.

Mũi kiếm xuyên thẳng vào n.g.ự.c hắn.

Bùi Thừa Dật phun mạnh ra một ngụm m.á.u.

Rồi ầm một tiếng ngã xuống đất.

Chu tần khóc lóc bò tới, ôm c.h.ặ.t lấy thân thể Bùi Thừa Dật.

Mũi kiếm vừa lúc đ.â.m trúng tim nàng ta.

Hai người cùng nhau tắt thở.

Sau khi Bùi Thừa Dật c.h.ế.t không lâu, Hoàng đế lập Tam hoàng t.ử Bùi Nguyên Cẩn làm Thái t.ử.

Hai phụ t.ử bọn họ quả thật đều hành động rất nhanh.

Gần đây, Bùi Nguyên Cẩn liên tục lấy lòng Cố gia.

Nghe ý của phụ thân, dường như hắn muốn cầu thân với ta.

Chọn Bùi Nguyên Cẩn cũng không phải không được.

Hắn đối xử ôn hòa với mọi người, lòng dạ nhân hậu, đây đều là chuyện ai ai cũng thấy rõ.

Hơn nữa hắn lại là người do chính tay phụ thân nâng đỡ.

Cho dù sau này giữa ta và hắn không có tình ý, ít nhất cũng có thể bình yên sống hết quãng đời còn lại.

Bùi Nguyên Cẩn vô cùng nhiệt tình mời ta tới phủ Thái t.ử làm khách.

Trong hậu viện phủ hắn, ta gặp một nữ t.ử.

Nàng ta tự xưng là Lương trắc phi.

Ánh mắt nhìn ta chẳng hề thân thiện.

Vừa mở miệng đã khoe khoang rằng nàng và Bùi Nguyên Cẩn đã ở bên nhau nhiều năm, là tình cảm từ thuở nhỏ.

“A Cẩn nói, dù sao cũng phải cưới một vị chính phi về đặt đó.”

“Nhưng trong lòng chàng, sẽ không ai vượt qua được vị trí của ta.”

Xem ra vị Lương trắc phi này chính là người nằm nơi đầu quả tim của Bùi Nguyên Cẩn.

Ta chỉ cười mà không nói.

Nhưng vừa về phủ, ta lập tức bảo phụ thân từ chối hôn sự với Bùi Nguyên Cẩn.

Hắn có thể dung túng cho Lương trắc phi tới trước mặt ta thị uy.

Vậy sau này chắc chắn cũng sẽ không tôn trọng ta và Cố gia.

Phụ thân nghe xong lý do thì vô cùng tán thành.

“Vậy hôn sự của con phải làm sao đây?”

“Nữ nhi xin thề cả đời này sẽ không xuất giá.”

Cùng lắm thì ở mãi trong nhà làm cô nương già.

Chẳng lẽ Thẩm tỷ tỷ và ca ca còn bạc đãi ta được sao?

Chỉ là đời này, ta và Chiêu nhi e rằng sẽ không còn duyên mẹ con nữa.

Mong kiếp sau, thằng bé đừng đầu t.h.a.i vào hoàng gia nữa.

Hãy làm một đứa trẻ vô ưu vô lo.

Bùi Nguyên Cẩn cưới một vị Thái t.ử phi.

Nhưng lại bị cuốn vào cuộc tranh đấu nơi hậu trạch.

Mềm lòng là ưu điểm của hắn.

Mà cũng chính là điểm yếu trí mạng của hắn.

Hai năm sau.

Di mẫu Lương phi của ta sinh một vị tiểu hoàng t.ử.

Vị tiểu hoàng t.ử này rất được Hoàng đế yêu thương.

Gia tộc cảm thấy, vẫn là người nhà mình thì đáng tin hơn.

Vì thế, Cố gia và nhà ngoại chuyển sang nâng đỡ vị cháu ngoại mới chào đời này.

Còn ta mang theo một số bạc lớn rời khỏi kinh thành.

Ngày ngày du sơn ngoạn thủy, sống vô cùng tự tại.

Kiếp trước, ta bị giam cầm trong hậu viện và cung tường.

Đến giờ mới biết đất trời rộng lớn đến nhường nào.

Hóa ra ta vẫn còn rất nhiều chuyện có thể làm.

May mà…

Mọi thứ vẫn còn kịp.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...