
Giới Thiệu
Năm thứ năm kể từ sau lần l/ y h/ ôn, Phó Minh Nguyệt mở một quán cà phê sát bờ biển.
Cửa quán bị mở bật ra, một giọng đầy kinh ngạc vang lên.
“Phó Minh Nguyệt? Sao cậu lại xuất hiện ở đây?”
“Bao năm qua Ngôn Minh gần như lật tung cả Kinh Bắc lên rồi, anh ấy như phát đ/ iên chỉ để tìm cậu…”
Phó Minh Nguyệt bình thản nhìn người quen cũ, khẽ cười, đưa tay vén tóc sau tai, vô tình để lộ chiếc nhẫn trên ngón tay.
“Chuyện giữa tôi và anh ấy đã qua lâu rồi.”
Một bé gái bỗng chạy vụt ra, ôm lấy chân cô.
“Mẹ ơi!”
Ngay lúc Phó Minh Nguyệt định bế con bé lên, như cảm nhận được điều gì đó, cô ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài quán.
Phó Ngôn Minh đang đứng trước cửa, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn cô không chớp, giống hệt một con thú săn mồi chực chờ lao tới.
Bên cạnh anh là một cậu bé mặc vest nhỏ, mắt cũng đỏ hoe.
Đó là chồng cũ của cô, và con trai cô.
Cậu bé nổi nóng, xông tới đ/ ẩy m/ ạnh b/ é g/ ái sang một bên.
“C/ út ra! Đó là mẹ tao!”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)