Tôi lùi lại một bước.

“Tô Kiến Quốc, ngày mai sẽ có luật sư liên lạc với ông. Ông hoặc là đi tự thú, hoặc là chờ giấy triệu tập của tòa án đi.”

Bàn tay ông ta khựng lại giữa không trung.

Tôi bước đến trước mặt Lục Cảnh Thâm.

Anh hơi nghiêng đầu nhìn tôi.

“Xong rồi à?”

“Xong rồi.”

Anh vươn tay ra.

Tôi nắm lấy.

Chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi phòng tiệc.

Sau lưng là vô số âm thanh hỗn loạn, tiếng khóc lóc, tiếng cãi vã, tiếng ghế đổ ầm ầm.

Tôi không hề quay đầu lại nghe lấy nửa chữ.

Ra khỏi khách sạn, ngồi lên xe Maybach.

Khoảnh khắc xe chuyển bánh, tôi mới nhận ra tay mình đang run rẩy.

Lục Cảnh Thâm không nói gì, lấy một chai nước từ tủ lạnh nhỏ trong xe đưa cho tôi.

Tôi uống hai ngụm, dần dần lấy lại bình tĩnh.

“Cô ổn chứ?”

“Vâng.”

“Có thấy hả giận không?”

“Không hẳn.” Tôi nhìn cảnh vật đường phố lùi nhanh về phía sau qua cửa sổ, “Không sảng khoái như trong tưởng tượng.”

“Bởi vì mục đích của cô không phải là để sảng khoái. Mà là vì công bằng.”

Tôi quay đầu sang nhìn anh.

Ánh tà dương hắt lên góc nghiêng của anh.

“Lục Cảnh Thâm.”

“Ừ.”

“Hôm nay anh hủy bỏ ba ngàn vạn tiền vay và ba dự án của Chu Tử Hiên. Anh… không lỗ sao?”

“Mấy dự án đó vốn dĩ không quan trọng. Quy mô công ty của Chu Tử Hiên quá nhỏ, đối với Lục thị chỉ là một con số lẻ.”

“Vậy tại sao trước đó anh lại duyệt khoản vay cho anh ta?”

“Không để ý. Những khoản vay với số tiền cỡ này đều do người bên dưới tự phê duyệt.”

Giọng điệu của anh quá đỗi nhẹ nhàng.

Ba ngàn vạn đối với anh lại là số tiền “không cần để ý”.

Lần đầu tiên tôi ý thức được một cách cụ thể, người đàn ông này rốt cuộc giàu đến mức nào.

Về đến trang viên.

Niệm Niệm đang ngồi trước cổng chờ tôi.

Nhìn thấy tôi xuống xe, thằng bé chạy ào tới.

“Dì Vãn Vãn! Dì về rồi!”

“Dì về rồi đây.”

“Sói xám bị đánh bại chưa dì?”

Tôi ngồi xổm xuống ôm lấy thằng bé.

“Bị đánh bại rồi.”

“Yeah!”

Thằng bé ôm lấy cổ tôi, cười tít mắt.

Tôi cũng bật cười.

Đây mới là khoảnh khắc khiến tôi thực sự cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng.

Không phải là giây phút bóc trần Tô Uyển Thanh trước mặt bao nhiêu người.

Mà là khi trở về nơi đây, có một người bé nhỏ đang chờ đợi tôi.

Tối hôm đó, hiếm khi Lục Cảnh Thâm nán lại ở tầng một chứ không lên tầng ba.

Anh ngồi trên ghế sofa xử lý tài liệu, còn tôi ngồi bên cạnh đọc truyện tranh cho Niệm Niệm nghe.

Niệm Niệm nghe một lúc thì dựa vào người tôi ngủ thiếp đi.

Tôi bế thằng bé lên lầu.

Lục Cảnh Thâm đi theo phía sau.

Tôi đặt Niệm Niệm xuống giường, đắp chăn cẩn thận.

Ngoài cửa, Lục Cảnh Thâm đang tựa người vào khung cửa.

“Thằng bé ngày càng ỷ lại vào cô rồi.”

“Đó là chuyện tốt.”

“Đối với thằng bé thì là chuyện tốt.”

Anh nhìn tôi.

“Còn đối với cô thì sao?”

“Ý anh là gì?”

“Sẽ có một ngày cô phải rời đi.”

Tôi nhìn anh.

“Ai nói vậy?”

“Cô không thể làm bảo mẫu cả đời được. Cô có sự nghiệp của mình, có tương lai của mình. Sau khi án của Giáo sư Trần được lật lại, danh tiếng học thuật của cô sẽ được khôi phục. Đến lúc đó sẽ có rất nhiều tổ chức tìm đến cô.”

Anh phân tích rất lý trí.

Từng chữ đều đúng.

Nhưng trong lòng tôi có một thứ gì đó đang phản bác lại.

“Tôi đã nói là sẽ không đi.”

“Đó là cô nói với Niệm Niệm.”

“Tôi cũng đang nói với anh.”

Nét mặt anh khẽ lay động.

“Tô Vãn —”

“Tôi không phải đang đưa ra lời hứa hẹn gì. Tôi chỉ muốn nói, hiện tại, khoảnh khắc này, tôi không muốn rời khỏi đây.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

Sau đó anh mỉm cười.

Rất nhẹ, rất nhạt.

Nhưng đó là lần đầu tiên tôi thấy anh cười.

“Được.”

Một chữ.

Nhưng như thế là đủ rồi.

Ba ngày sau vụ náo loạn ở hôn lễ.

Mạng xã hội bùng nổ.

Có người đã quay lén video tại hiện trường đám cưới.

Cảnh Tô Uyển Thanh bị vạch mặt trước đám đông, sao kê ngân hàng của Tô Kiến Quốc, hình ảnh Chu Tử Hiên quỳ rạp dưới chân Lục Cảnh Thâm — toàn bộ bị tung lên mạng.

Top 1 tìm kiếm: Tài nữ Đại học Kinh Bắc bị bố ruột bán đứng tương lai.

Top 2 tìm kiếm: Cô dâu cướp vị hôn phu của em gái bị vả mặt ngay tại đám cưới.

Top 3 tìm kiếm: Người giàu nhất Kinh Bắc vung tay chặt đứt ba ngàn vạn để bênh vực bảo mẫu.

Toàn bộ phần bình luận đều đứng về phía tôi.

“Trời đất ơi, Tô Uyển Thanh cũng độc ác quá rồi đấy!”

“Tô Kiến Quốc là cái loại bố gì vậy? Vì năm mươi vạn mà bán đứng con gái?”

“Chu Tử Hiên đúng là cặn bã trong các loại cặn bã!”

“Lục Cảnh Thâm ngầu quá! Đây mới là đàn ông đích thực này!”

“Chị Tô Vãn, chị xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn!”

Vòng bạn bè của Tô Uyển Thanh biến mất hoàn toàn.

Giá cổ phiếu công ty Chu Tử Hiên rớt ba mươi phần trăm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...