20px

“Tôi chỉ có một câu muốn nói.”
Ánh mắt cô xuyên qua ống kính, như đang nhìn thẳng vào Lăng Thiếu Thiên.
“Cứ việc đến chịu chết.”
Lời vừa dứt.
Cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Cố Yến Thần ngồi trước màn hình, nhìn người phụ nữ tỏa sáng rực rỡ ấy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy chiều chuộng.
“Nữ vương của tôi, trò chơi… mới chỉ bắt đầu thôi.”
Đế chế kinh doanh của Lăng Thiếu Thiên, chỉ trong một đêm… sụp đổ hoàn toàn.
Cổ phiếu chạm đáy.
Tài sản bị phong tỏa.
Đối tác lần lượt hủy hợp đồng.
Ngân hàng kéo đến đòi nợ.
Hắn từ một tân quý trên đỉnh cao… biến thành kẻ bị mọi người khinh rẻ.
Hắn nhốt mình trong căn biệt thự trống rỗng, đập phá tất cả những gì có thể đập.
“Hứa Tĩnh!”
“Hứa Tĩnh!”
Hắn gào thét điên loạn, giọng khàn đặc như dã thú bị dồn vào đường cùng.
Hắn thua rồi.
Thua trắng tay.
Hắn không cam tâm!
Sao hắn có thể thua một người phụ nữ!
Một người phụ nữ mà trước đây hắn vốn khinh thường!
Trong mắt hắn bốc lên ngọn lửa điên cuồng muốn hủy diệt tất cả.
Nếu không thắng được cô trên thương trường—
Vậy thì hắn sẽ hủy diệt chính con người cô!
Hắn cầm điện thoại lên, gọi một cuộc.
“Đem hai con chó điên đó đến đây cho tôi.”
Nửa tiếng sau.
Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình bị hai vệ sĩ áo đen kéo vào biệt thự như kéo hai cái xác.
Hai người sợ đến mất hồn.
Chuyện trên mạng… họ đã biết hết.
Họ biết mình lại thất bại.
Hơn nữa còn kéo theo Lăng Thiếu Thiên cùng sụp đổ.
“Lăng… Lăng tổng…”
Triệu Ngọc Lan quỳ rạp xuống đất, toàn thân run rẩy.
Chu Đình Đình sợ đến mức không thốt nổi thành lời.
Lăng Thiếu Thiên chậm rãi quay người lại.
Trên mặt hắn là một nụ cười méo mó, đáng sợ.
“Hai thứ vô dụng.”
Hắn từng bước tiến lại gần.
“Tao đã cho chúng mày cơ hội.”
“Tao đã cho tiền.”
“Tao sai chúng mày đi cắn người.”
“Kết quả thì sao?”
“Không cắn được ai, lại còn tự làm gãy răng mình!”
“Còn kéo tao xuống theo!”
Hắn đá một cú vào ngực Triệu Ngọc Lan.
Bà ta kêu thảm một tiếng, bị đá văng ra như quả bóng.
“A!”
Chu Đình Đình hét lên hoảng loạn.
Lăng Thiếu Thiên túm tóc cô ta, ấn mạnh mặt cô xuống đống mảnh kính vỡ.
“Kêu cái gì?”
“Bây giờ biết sợ rồi à?”
“Lúc trước, khi hai mẹ con mày bắt nạt Hứa Tĩnh, sao không nghĩ đến ngày hôm nay?”
Máu… từ mặt Chu Đình Đình chảy xuống.
Cơn đau dữ dội khiến cô ta gần như ngất lịm.
“Em sai rồi… Lăng tổng, em sai rồi…”
“Xin anh tha cho em…”
Cô ta vừa khóc vừa cầu xin.
Lăng Thiếu Thiên nhìn gương mặt bị rạch rách của cô ta, nụ cười càng thêm tàn nhẫn.
“Tha cho mày?”
“Được thôi.”
“Tao cho chúng mày cơ hội cuối cùng để lập công chuộc tội.”
Hắn buông tay, ném Chu Đình Đình xuống đất như vứt rác.
“Tao muốn chúng mày… dụ Hứa Tĩnh ra đây.


“Nói với nó rằng, trong tay chúng mày có thứ cuối cùng mà Chu Minh Hiên để lại trước khi chết, muốn tận tay đưa cho nó.”
“Địa điểm… là nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô.”
Trên mặt Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình hiện lên vẻ kinh hoàng.
Họ hiểu.
Lăng Thiếu Thiên muốn bắt cóc Hứa Tĩnh!
Đây là phạm pháp!
“Lăng tổng… cái này…”
Triệu Ngọc Lan do dự.
“Làm sao?”
Trong mắt Lăng Thiếu Thiên lóe lên sát ý.
“Không muốn đi?”
“Được.”
“Vậy tao ném hai đứa mày xuống sông cho cá ăn luôn.”
Cơ thể Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình run lên bần bật.
Họ không nghi ngờ gì—
Tên điên này nói được… là làm được.
Trước sự đe dọa của cái chết, mọi lương tri và sợ hãi của họ đều biến mất.
Chỉ còn lại bản năng sinh tồn.
“Chúng tôi đi! Chúng tôi đi!”
Họ vội vàng đồng ý.
Lăng Thiếu Thiên hài lòng gật đầu.
“Nhớ cho kỹ.”
“Chỉ được thành công, không được thất bại.”
“Nếu không, xuống suối vàng, hai mẹ con mày cũng sẽ không cô đơn đâu.”
Chiều hôm đó, chiếc điện thoại phụ của Hứa Tĩnh lại vang lên. Là Chu Đình Đình gọi.
Giọng cô ta nghẹn ngào, nghe vô cùng hối hận và thê thảm.
“Chị dâu… không, Hứa tổng.”
“Chúng tôi biết sai rồi, thật sự biết sai rồi.”
“Trước khi chết, anh tôi để lại một cái hộp, nói nhất định phải tự tay giao cho chị.”
“Xem như… là sự bù đắp cuối cùng của anh ấy cho chị.”
“Xin chị… gặp chúng tôi lần cuối.”
“Ở nhà máy bỏ hoang ngoại ô, chúng tôi đưa đồ xong sẽ đi ngay, sẽ không bao giờ làm phiền chị nữa.”
Ở đầu dây bên kia, Hứa Tĩnh im lặng rất lâu.
Tim Chu Đình Đình… như treo lên tận cổ họng.
Ngay khi Chu Đình Đình tưởng rằng Hứa Tĩnh sẽ từ chối—
Hứa Tĩnh lại thản nhiên lên tiếng:
“Được.”
“Tôi sẽ đến.”
Chu Đình Đình và Triệu Ngọc Lan đều thở phào nhẹ nhõm.
Họ không ngờ Hứa Tĩnh lại dễ dàng mắc bẫy như vậy.
Nhưng họ không biết—
Ở đầu dây bên kia, khóe môi Hứa Tĩnh đang khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo.
Phía sau cô, có một người đàn ông đứng đó.
Cố Yến Thần.
“Họ quả nhiên hành động rồi.”
Hứa Tĩnh đặt điện thoại xuống, ánh mắt lạnh lùng.
“Đây là một cái bẫy.”
Trong mắt Cố Yến Thần thoáng qua sự lo lắng.
“Em biết.”
Hứa Tĩnh nhìn anh, bình tĩnh nói.
“Nhưng đây cũng là cơ hội tốt nhất để một lần dọn sạch bọn họ.”
“Anh không cần lo.”
Trong mắt cô lóe lên sự tự tin.
“Em chưa bao giờ đánh trận mà không có chuẩn bị.”
“Lăng Thiếu Thiên muốn chơi?”
“Vậy em sẽ chơi với hắn… một ván thật lớn.”
Cô muốn cho hắn biết—
Thế nào là tự tìm đường chết.
Thế nào là… cơn thịnh nộ của nữ vương.
Trong nhà máy bỏ hoang,
Lăng Thiếu Thiên đã giăng sẵn thiên la địa võng.
Hắn dẫn theo hàng chục kẻ liều mạng, mai phục khắp nơi.
Hắn muốn Hứa Tĩnh có đi mà không có về.
Hắn muốn cô quỳ trước mặt mình, cầu xin như một con chó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...