20px

“Bảy năm qua, tôi vẫn luôn ở phía sau em.”
“Mỗi lần em thành công, mỗi bước tiến của em, tôi đều biết.”
“Mỗi khi em gặp khó khăn… phía sau đều có tôi âm thầm giải quyết.”
“Chỉ là… em không biết mà thôi.”
Nghe đến đây, Hứa Tĩnh không kìm được nữa.
Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.
Thì ra—
Suốt thời gian qua, cô chưa từng chiến đấu một mình.
Thì ra—
Luôn có một người như vậy… dùng cách của mình, âm thầm bảo vệ cô.
Trái tim cô—
trái tim đã đóng băng suốt bảy năm—
giờ khắc này… hoàn toàn tan chảy.
Cố Yến Thần đứng dậy, bước đến trước mặt cô, rồi khẽ quỳ xuống.
Anh đưa tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô.
Động tác dịu dàng đến cực điểm.
“Tĩnh Tĩnh…”
Anh khẽ gọi tên cô, giống như đêm tuyết năm nào.
“Quá khứ… đã kết thúc rồi.”
“Từ nay về sau… để anh bảo vệ em.”
“Được không?”
Trong mắt anh là sự dịu dàng và yêu thương không thể che giấu.
Hứa Tĩnh nhìn anh, đôi mắt ngập nước.
Cô gật đầu.
Rồi lại lắc đầu.
Sau đó, cô chủ động đưa tay ôm lấy cổ anh.
Cô ghé sát bên tai anh, giọng nghẹn ngào nhưng vô cùng kiên định, khẽ nói:
“Sau này, không phải anh bảo vệ em.”
“Mà là chúng ta… đứng cạnh nhau.”
“Trở thành… hai người mạnh nhất thế giới này.”
Cơ thể Cố Yến Thần khẽ cứng lại.
Ngay sau đó, anh bật cười.
Anh ôm chặt lấy cô.
Chặt đến mức như muốn khắc cô vào tận xương máu mình.
Ngoài cửa sổ—trăng sáng treo cao.
Chiếu sáng hai con người đang ôm nhau.
Cũng chiếu sáng… cuộc đời mới mà họ sắp bước vào.
Câu chuyện huyền thoại của họ… vừa mới bắt đầu.
Cố Yến Thần ôm chặt Hứa Tĩnh trong lòng.
Anh có thể cảm nhận được cơ thể cô đang run lên.
Cũng cảm nhận được… những giằng xé và giải thoát trong lòng cô.
“Tĩnh Tĩnh…”
Anh khẽ gọi tên cô.
“Em còn nhớ không?”
“Mười năm trước, khi em đưa anh củ khoai nướng.”
“Em đã nói… thế giới này không tệ đến vậy.”
“Từ khoảnh khắc đó… anh đã tin em.”
“Anh dùng hết sức mình… bò ra khỏi vũng lầy.”
“Anh muốn chứng minh… lời em nói là thật.”
Hứa Tĩnh tựa vào ngực anh, nghe nhịp tim vững vàng của anh.
Nước mắt cô thấm ướt áo anh.
“Em cứ nghĩ… anh chỉ là một người lướt qua trong đời em.”
“Một chút thiện ý thoáng qua.”
“Em thậm chí… còn quên cả gương mặt anh.”
Cô nghẹn ngào nói.
Cố Yến Thần nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
“Không sao.”
“Anh nhớ là đủ.”
“Sự lương thiện của em, sự ấm áp của em…”
“Là niềm tin duy nhất giúp anh sống tiếp.”
Anh buông cô ra, nâng khuôn mặt cô lên.
Ánh mắt anh nóng bỏng và sâu sắc.
“Tĩnh Tĩnh, anh biết mười năm qua em đã chịu rất nhiều khổ.”
“Em bị những người đó làm tổn thương đầy mình.”
“Nhưng anh hứa với em.”
“Từ nay về sau, những kẻ làm em đau… đều phải trả giá.”
“Anh sẽ dùng cả cuộc đời mình… để bảo vệ em, yêu thương em.


“Để em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.”
Hứa Tĩnh nhìn anh, nhìn tình cảm không hề che giấu trong mắt anh.
Trái tim cô… mềm mại chưa từng có.
Cô đưa tay, khẽ chạm vào gương mặt anh.
“Cố Yến Thần…”
“Tại sao anh lại tốt với em như vậy?”
Cố Yến Thần mỉm cười.
Nụ cười của anh ấm áp, chữa lành.
“Bởi vì em xứng đáng.”
“Em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này.”
Anh nắm lấy tay cô, đan chặt từng ngón.
“Tĩnh Tĩnh…”
“Mười năm qua, anh chưa từng ngừng nghĩ về em.”
“Anh thậm chí còn xây nhà ở nơi cao nhất của mỗi thành phố…”
“Chỉ để có thể… bảo vệ em tốt hơn.”
Hứa Tĩnh khẽ nín thở.
Cô kinh ngạc nhìn anh.
Cô biết Cố Yến Thần rất giàu.
Nhưng cô không ngờ… lại đến mức này…
Cố Yến Thần siết chặt tay cô.
“Cuộc đời anh… bắt đầu từ nửa củ khoai em cho.”
“Tương lai của anh… cũng chỉ muốn có em.”
Anh quỳ một gối xuống.
Từ trong túi, anh lấy ra một chiếc hộp nhung.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Viên kim cương lớn bằng hạt trứng bồ câu.
Dưới ánh đèn, tỏa ra những tia sáng rực rỡ bảy màu.
“Hứa Tĩnh.”
“Em có đồng ý lấy anh không?”
“Gả cho anh, trở thành người vợ duy nhất của Cố Yến Thần.”
“Anh hứa, quãng đời còn lại… anh sẽ sống vì em.”
“Vì em mà trả giá tất cả, không bao giờ phản bội, không bao giờ rời bỏ.”
Nước mắt Hứa Tĩnh lại trào ra.
Cô không ngờ, Cố Yến Thần lại cầu hôn vào lúc này.
Cô thậm chí còn chưa kịp tiêu hóa hết những xúc động và chấn động mà anh mang lại.
Nhưng trái tim cô… lại vô cùng rõ ràng.
Người đàn ông này—
người đã âm thầm bảo vệ cô suốt mười năm, kéo cô ra khỏi vực sâu—
xứng đáng để cô trao đi tất cả.
Cô gật đầu thật mạnh.
“Em đồng ý!”
“Cố Yến Thần, em đồng ý!”
Cố Yến Thần vui mừng đến phát điên.
Anh cẩn thận đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô.
Vừa khít.
Như được đo ni đóng giày cho cô vậy.
Anh đứng dậy, ôm cô vào lòng một lần nữa.
Cái ôm này… tràn đầy yêu thương và cam kết.
“Từ hôm nay, em chính là Cố phu nhân của anh.”
“Không ai có thể làm tổn thương em thêm dù chỉ một chút.”
Hứa Tĩnh tựa vào lòng anh.
Cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh.
Cô biết—cuối cùng cô cũng đã tìm được nơi thuộc về mình.
Cố Yến Thần dẫn cô đến trước cửa kính.
Anh chỉ ra ngoài thành phố rực rỡ ánh đèn.
“Tĩnh Tĩnh, em nhìn xem.”
“Thành phố này… là của anh.”
“Còn anh… là của em.”
Hứa Tĩnh ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh.
Trong mắt cô cũng lấp lánh ánh sáng của hạnh phúc.
“Không.”
Cô khẽ nói.
“Thành phố này… là của chúng ta.”
“Chúng ta cùng nhau chinh phục nó.”
Cố Yến Thần cúi xuống, hôn lên môi cô.
Nụ hôn ấy… nồng nhiệt và quấn quýt.
Anh hôn đi tất cả nước mắt, tất cả đau khổ của cô.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...