20px

Mắt thấy Tiêu Cảnh vẫn chưa tới, phía trước lại là một hố sâu, không còn chỗ tránh.

Ta cắn răng.

Nhắm mắt lại, nhảy xuống theo hướng ngược lại với Tiêu Dục.

Ngay khoảnh khắc sắp rơi xuống đất, một đôi tay rắn chắc vững vàng đỡ lấy ta.

Không biết Tiêu Cảnh lao ra từ đâu, ôm ta lăn mấy vòng trên sườn dốc.

Mãi đến khi va vào thân cây mới dừng lại.

Trên người hắn bị đá vụn và cành cây cứa đầy vết thương, nhưng hắn hoàn toàn không để ý đến bản thân, chỉ cúi đầu kiểm tra người ta:

“A Chiêu, nàng có bị thương ở đâu không? Nàng làm ta sợ chết khiếp!”

Miệng ta méo xệch, cuối cùng không kìm được ấm ức trong lòng, òa khóc lớn.

“Sao giờ chàng mới đến hu hu!”

Hắn vội vàng ôm lấy ta, dỗ dành hết lần này đến lần khác:

“Được rồi, được rồi, không sao nữa, ta ở đây…”

Cách đó không xa, Tiêu Dục ghìm ngựa lại, bàn tay siết dây cương nổi đầy gân xanh, rất lâu vẫn không buông ra.

Trở về lều, Tiêu Cảnh nhìn mắt cá chân sưng đỏ của ta, đau lòng không thôi.

Hắn lặng lẽ lấy dầu thuốc, đổ vào lòng bàn tay xoa nóng rồi phủ lên, từng chút từng chút xoa bóp.

Tiêu Dục đứng trước cửa lều, sắc mặt xanh mét, nắm tay buông rồi lại siết.

Tỷ tỷ đứng bên cạnh càng trắng bệch mặt mày, không nói một lời.

Trong lều yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng hít thở.

Bôi thuốc xong, tỷ tỷ chậm rãi bước tới.

Tiêu Cảnh biết chúng ta có chuyện muốn nói, lặng lẽ lui ra ngoài.

Thân phận Tiêu Dục càng không thích hợp ở lại đây, hắn cũng đi ra.

Tỷ tỷ im lặng hồi lâu cuối cùng cũng mở miệng:

“A Chiêu có lời gì muốn giải thích với ta không?”

Ta biết không thể giấu được nữa, hít sâu một hơi, ngẩng mắt nhìn tỷ ấy:

“Tỷ tỷ, tỷ có tin vào kiếp trước kiếp này không?”

10

Sau một nén nhang, sắc mặt tỷ tỷ từ trắng bệch chuyển thành phức tạp, không thể tin nổi:

“Theo lời muội nói, kiếp trước Tiêu Dục dây dưa với muội nửa đời mà vẫn chưa từng quên ta.

“Bây giờ hắn cuối cùng cũng được như ý, cưới ta làm thê, ngược lại lại không thích ta nữa, còn yêu muội?”

Ta sợ nhất tỷ ấy nghĩ lung tung, vội vàng nắm lấy tay tỷ ấy:

“Tỷ tỷ, ta thật sự không biết vì sao hắn lại biến thành như vậy!

“Ta chỉ có thể nói, bây giờ ta không còn chút tình ý nào với hắn.

Tỷ đối với ta tốt như vậy, sao ta có thể cướp người của tỷ?”

Tỷ tỷ nhìn ta thật lâu, cuối cùng thở dài:

“Ta chỉ hỏi muội một câu. Kiếp trước, Tiêu Dục nhiều lần tìm cơ hội gặp ta, khi đó ta có động lòng không? Có… có tư thông với hắn, làm tổn thương muội không?”

Ta kiên định lắc đầu:

“Không có. Trong lòng tỷ tuy nhớ thái tử, nhưng vẫn luôn giữ lễ, chưa từng đáp lại hắn nửa phần. Thậm chí ngay cả gặp riêng hắn, cũng chưa từng có.”

Lời vừa dứt, bờ vai đang căng cứng của tỷ tỷ bỗng thả lỏng.

“Vậy thì tốt.”

Tỷ ấy khẽ lẩm bẩm, giọng chua xót mà cũng nhẹ nhõm.

Nhìn dáng vẻ cô đơn của tỷ ấy, ta khó chịu vô cùng:

“Tỷ tỷ, vậy sau này tỷ định làm sao?”

Tỷ ấy nhìn ánh nến lay động, cười khổ một tiếng:

“Ván đã đóng thuyền, còn có thể thế nào nữa?

“Hắn là thái tử, ta là thái tử phi. Đời này định sẵn phải bị buộc vào nhau rồi.”

Ngừng một chút, tỷ ấy lại quay sang nhìn ta, ánh mắt phóng khoáng mà dịu dàng:

“Muội có thể nhịn uất ức sống cả đời, tỷ tỷ sao lại không thể?”

Nói xong, tỷ ấy đứng dậy chỉnh lại váy áo, vén rèm đi ra.

Khoảnh khắc rèm hạ xuống, ta nhìn thấy lưng tỷ ấy thẳng tắp.

Từng bước từng bước, đi rất vững vàng.

Tỷ ấy luôn như vậy, càng đau lòng lại càng phải giữ thể diện.

Nhưng ta không cam lòng.

Chẳng lẽ kiếp này của chúng ta cứ như vậy sao?

Hai tỷ muội chúng ta rốt cuộc vẫn không thoát được số mệnh, định sẵn phải có một người bị nhốt trong lồng giam, tiếc nuối cả đời sao?

11

Không lâu sau đợt săn thu, trong triều truyền đến tin tức.

Giang Nam đột nhiên bùng phát ôn dịch, tai tình hung hiểm.

Tiêu Dục tiến cử với bệ hạ, đề nghị để Tiêu Cảnh đến vùng dịch cứu trợ. Bệ hạ lập tức chuẩn tấu.

Khi nhận được tin, ta đang đứng trên ghế hái hoa trong sân.

Thân thể lảo đảo, suýt nữa ngã xuống.

Kiếp trước cũng như vậy.

Tiêu Dục ghen tị vì Tiêu Cảnh cưới tỷ tỷ, sợ hai người ngày đêm ở bên nhau sinh ra tình cảm, nên hết lần này đến lần khác mượn danh công vụ đẩy Tiêu Cảnh đến chỗ nguy hiểm.

Đầu tiên là phái hắn đi Giang Nam cứu trợ, sau đó lại điều hắn đến biên cảnh phía bắc tuần tra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...