20px

Nhưng hắn không chạy xa.

Hắn trốn sau núi giả, thò nửa cái đầu ra, lén nhìn bóng lưng tiểu cô nương tung tăng rời đi.

Lần đầu tiên trong đời, hắn cong môi cười, đôi mắt sáng như chứa đầy sao.

Sau này, tiểu cô nương thường xuyên vào cung.

Nàng luôn chạy theo Tiêu Dục, gọi “thái tử ca ca”, “thái tử ca ca”.

Nàng cười đẹp như vậy, trong mắt đều là người kia.

Tiêu Cảnh cứ thế đứng từ xa nhìn, chưa từng lại gần.

Hắn nghĩ, có lẽ nàng đã quên hắn từ lâu rồi.

Khung cảnh chuyển đổi, đến ngày ban hôn.

Hoàng hậu ngồi ở vị trí trên cao, mỉm cười nói:

“Chỉ hôn trưởng nữ phủ thừa tướng Giang Vân Hy cho Cửu hoàng tử.”

Tiêu Cảnh rũ mắt, sắc mặt bình tĩnh.

Nhưng hình ảnh kéo lại gần, ta thấy bàn tay hắn giấu trong tay áo, khớp ngón tay siết đến trắng bệch.

Hắn chẳng qua chỉ là đứa con do cung nữ sinh ra, từ trước đến nay không có quyền lựa chọn.

Dù có phản kháng, thì có ích gì?

Đêm động phòng, Giang Vân Hy ngồi bên giường cưới lặng lẽ rơi lệ.

Hắn nhìn ra trong lòng nàng không có hắn, chẳng những không giận, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.

Sau này, hắn hết lần này đến lần khác bị phái đến nơi nguy hiểm.

Vùng dịch Giang Nam, biên quan lạnh giá, chiến trường khói lửa…

Hắn không phải không biết đó là tính toán của Tiêu Dục.

Hắn chỉ không muốn ở lại kinh thành, nhìn thấy Giang Vân Chiêu và Tiêu Dục hết lần này đến lần khác sánh vai mà đi.

Hắn nhìn ra giữa ba người bọn họ có chút vướng mắc tình cảm.

Nhưng vậy thì sao?

Dù vướng mắc thế nào, trong mắt Giang Vân Chiêu cũng sẽ không có vị trí cho hắn.

Hắn cho rằng chỉ cần rời khỏi kinh thành, hắn sẽ không còn nhớ đến Giang Vân Chiêu nữa.

Nhưng không.

Một đóa hoa, một áng mây, một miếng điểm tâm ngon, một chiếc đèn hoa đẹp, tất cả đều có thể khiến hắn nhớ đến nàng.

Cây trâm hoa sen hắn khắc, vẫn luôn được cất trong lòng, chưa từng tặng đi.

Lần ở chiến trường đó, hắn chảy rất nhiều máu.

Trời rất xanh, mây rất trắng.

Hắn hồi tưởng cả đời mình.

Sinh ra đã bị người đời khinh rẻ, hôn sự không do bản thân làm chủ, ngay cả người trong lòng cũng không có tư cách ở bên.

Sống như vậy còn có ý nghĩa gì?

Chẳng thà chết đi cho nhẹ nhõm.

Nhưng ông trời không để hắn chết.

Sau khi hôn mê hơn nửa ngày, hắn tỉnh lại.

Nghĩ đến chiến cục đã định, trong quân không còn cần hắn nữa, hắn liền một mình rời đi.

Hắn tưởng nàng sống không tốt, nhưng cũng không đến mức tệ hơn.

Hắn tưởng nàng ở bên người mình thích, ít nhất có thể bình an đến già.

Cho đến khi hắn nghe tin Giang Vân Chiêu qua đời.

Lúc đó hắn mới biết, sự nhẫn nhịn và yếu thế bấy lâu của mình đã tạo thành sai lầm lớn đến nhường nào.

Hắn trở về kinh thành, che mặt mai phục trên con đường Tiêu Dục nhất định sẽ đi qua.

Hắn giết Tiêu Dục, chính mình cũng chết dưới loạn đao.

Trong giây phút hấp hối, hắn nằm bên đường, nhìn trời sao đầy trời, dùng chút sức lực cuối cùng để cầu nguyện:

“Đời này nàng đã quá khổ rồi, cầu xin trời cao thương xót, cho nàng được làm lại một lần, năm tháng bình an.

“Không cần gặp ta, không cần nợ ai… chỉ cần nàng hạnh phúc là đủ.”

Mơ đến đây, ta tỉnh lại.

Gối đã ướt đẫm một mảng.

Tiêu Cảnh mơ màng mở mắt, thấy ta đang khóc, lập tức hoảng hốt:

“Gặp ác mộng sao?”

Hắn đưa tay lau nước mắt cho ta.

Ta lắc đầu, nhào vào lòng hắn, ôm thật chặt.

Tên ngốc này.

Rõ ràng bản thân sống khổ hơn bất kỳ ai, vậy mà chưa từng nghĩ cho chính mình được làm lại, chỉ cầu cho ta có cơ hội trọng sinh.

Nhưng hắn không biết.

Ông trời hiểu rõ nhất, đời này của Giang Vân Chiêu, chỉ khi ở bên Tiêu Cảnh mới thật sự có thể hạnh phúc.

Cho nên sau khi trọng sinh trở về, khi hoàng hậu ban hôn, khi Tiêu Dục chất vấn, ta mới có thể thản nhiên nói như vậy:

“Gả cho Cửu hoàng tử, A Chiêu cam tâm tình nguyện.”

Ánh trăng ngoài cửa sổ lặng lẽ rơi vào, chiếu lên hàng mày dịu dàng của hắn.

Ta rúc sâu hơn vào lòng hắn, nhắm mắt lại.

Lần này, đổi lại là ta chủ động bước về phía chàng.

Hết.

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k – mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...