“Anh muốn dùng nhà của tôi.”
“Tôi sẽ cho anh biết…”
“Thế nào mới gọi là nhà của tôi.”
Tôi nhấn xuống.
“RẦM!”
Cổng sắt nghệ thuật ngoài sân lập tức tự động khóa lại.
Âm thanh chốt khóa bật ra vang chói tai giữa khoảng im lặng.
Ngay sau đó, toàn bộ đèn chiếu sáng ở bốn góc biệt thự đồng loạt bật lên.
Giữa ban ngày.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu thẳng lên mặt từng người như đèn phòng thẩm vấn.
Hệ thống phát thanh an ninh vang lên từ bốn hướng quanh biệt thự.
Giọng nữ điện tử lạnh như băng.
“Xin chú ý.”
“Hệ thống an ninh biệt thự đã kích hoạt chế độ khóa cấp cao nhất.”
“Người thao tác hiện tại: Lâm Hạ.”
“Tất cả lối ra vào đã bị phong tỏa.”
“Những người chưa được cấp quyền vui lòng đứng yên tại chỗ chờ xử lý.”
Hơn hai trăm người đứng chết trân tại chỗ.
Mấy đứa trẻ bị dọa tới bật khóc.
Nhạc cưới vẫn còn phát từ loa, chồng lên giọng thông báo an ninh tạo thành một cảnh tượng hỗn loạn kỳ dị đến buồn cười.
Tiền Mỹ Phượng mất đúng năm giây mới hoàn hồn.
Bà ta lao thẳng về phía tôi.
Bộ sườn xám đỏ suýt nữa tự quấn vào chân mình.
“Cô làm cái trò gì vậy?! Mau mở cửa ra!”
Tiền Mỹ Phượng gào lên.
“Không mở được nữa đâu.”
Tôi xoay màn hình điện thoại về phía bà ta.
Trên màn hình, sáu khung camera giám sát hiện rõ cùng lúc.
Trạng thái khóa của tất cả lối ra vào đều chuyển sang màu đỏ.
“Hệ thống an ninh này là do tôi lắp.”
“Quyền cao nhất được khóa bằng dữ liệu sinh trắc học của tôi.”
“Mấy người có thể thay khóa cửa.”
“Nhưng không thể thay quyền kiểm soát hệ thống an ninh.”
Tiền Mỹ Phượng nhìn chằm chằm vào màn hình, miệng há ra rồi giọng lập tức chói lên.
“Cô điên rồi à?! Trước mặt bao nhiêu người thế này mà cô khóa chúng tôi lại bên trong?!”
“Không phải khóa các người bên trong.”
Tôi nhìn bà ta.
“Mà là khóa các người bên trong nhà của tôi.”
“Tôi là chủ sở hữu duy nhất của căn biệt thự này.”
“Tất cả mọi người ở đây, tự ý vào nhà tôi khi chưa được cho phép…”
“Đều là xâm nhập trái phép.”
“Cô nói bậy!”
Chu Húc chen tới, giật mạnh cà vạt.
Chiếc ghim cà vạt vàng bị kéo lệch hẳn sang một bên.
“Căn nhà này mua lúc chúng ta kết hôn! Là tài sản chung vợ chồng! Cô đừng có đứng đây giả bộ nữa!”
Tôi nhìn anh ta.
“Chu Húc.”
“Câu này anh đã nói với tôi ít nhất mười lần rồi.”
“Tôi nói lại lần cuối, anh nghe cho rõ.”
Tôi lấy từ túi áo trong ra một phong bì giấy màu vàng nâu.
Không dày.
Chỉ có ba tờ giấy.
Tôi rút tờ đầu tiên ra.
“Bản photo giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.”
“Chủ sở hữu: Lâm Hạ.”
“Sở hữu cá nhân.”
“Ngày đăng ký: 15 tháng 3 năm 2019.”
Tôi rút tờ thứ hai.
“Hợp đồng mua bán nhà.”
“Người mua: Lâm Hạ.”
“Hình thức thanh toán: Trả toàn bộ một lần.”
“Tài khoản thanh toán: Tài khoản cá nhân của Lâm Hạ.”
Tờ thứ ba.
“Giấy công chứng tặng cho.”
“Người tặng: Trần Tú Lan.”
“Người được tặng: Lâm Hạ.”
“Tài sản tặng cho: Toàn bộ số tiền mua nhà.”
“Ngày công chứng: 10 tháng 3 năm 2019.”
Tôi đặt ba tờ giấy thành một hàng trên chiếc bàn nhỏ còn dán tờ “Giấy ủy quyền sang tên.”
“Tôi và anh kết hôn vào tháng 6 năm 2020.”
“Căn nhà này được mua từ tháng 3 năm 2019.”
“Thanh toán toàn bộ.”
“Tài sản cá nhân trước hôn nhân.”
“Ba năm kết hôn…”
“Anh chưa từng trả một đồng tiền vay nhà, phí quản lý hay chi phí sửa chữa nào.”
“Tiền điện nước là tôi đóng.”
“Phí quản lý là tôi đóng.”
“Phí duy trì hệ thống an ninh cũng là tôi đóng.”
“Còn tờ giấy sang tên anh vừa ký…”
Tôi nhìn thẳng Chu Húc.
“Người ủy quyền ghi tên anh.”
“Nhưng anh không phải chủ sở hữu hợp pháp.”
“Về mặt pháp luật…”
“Tờ giấy đó không có bất kỳ giá trị nào.”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng hai chiếc loa công suất lớn trên sân khấu đã truyền từng chữ tới tai tất cả mọi người.
Và cả livestream nữa.
Số người xem trực tiếp đã tăng từ hai mươi nghìn lên sáu mươi nghìn.
Bình luận tràn xuống như thác nước.
“Vợ cũ mới là chủ nhà thật?!”
“Vậy là cả nhà chồng cũ chiếm nhà người ta để tổ chức đám cưới?”
“Cả sổ đỏ cũng mang ra rồi! Chốt hạ luôn!”
“Mẹ chồng cũ lúc nãy còn bảo là tiền mồ hôi nước mắt của con trai cơ mà? Tự vả rồi nhé!”
Chu Húc nhìn chằm chằm ba tờ giấy trên bàn.
Anh ta không chạm vào.
Cũng không cúi xuống xem kỹ.
Chỉ đứng đó nhìn.
Trên giấy công chứng tặng cho, ba chữ “Trần Tú Lan” hiện rõ mồn một.
Người tặng cho.
Là bà ngoại của tôi.
Đương nhiên anh ta biết cái tên này.
Ba năm kết hôn, tháng nào tôi cũng gọi điện cho bà ngoại.
Mỗi dịp lễ tết đều tới thăm bà.
Chu Húc từng đi cùng hai lần.
Bà ngoại sống trong một căn nhà nhỏ cũ kỹ ở khu phố cổ.
Sân không lớn, còn trồng rau.
Bà mặc quần áo vải đơn giản, nói chuyện chậm rãi hiền hòa.
Chu Húc vẫn luôn nghĩ…
Đó chỉ là một bà lão bình thường.
Một bà lão sống trong căn nhà nhỏ, trồng rau, đã nghỉ hưu.
Chaporia
Bình Luận (0)