20px

“Tài sản cá nhân có trước hôn nhân, việc bảo trì hằng ngày không được xem là đóng góp tài sản chung.”

“Về phí quản lý bất động sản, tôi đã kiểm tra rồi, tất cả đều được trừ từ tài khoản cá nhân của cô.”

“Còn cái gọi là chi phí sửa chữa, cải tạo, phía Chu Húc phải đưa ra được chứng từ thanh toán. Nhưng theo những gì tôi nắm được, trong thời gian hôn nhân anh ta không hề có bất kỳ khoản chi lớn nào.”

“Lá thư này chẳng qua chỉ là phô trương thanh thế.”

“Không cần để ý tới anh ta?”

“Không cần.”

“Hoặc tôi có thể gửi thư phản hồi, bác bỏ từng điều một.”

“Để luật sư của anh ta tự mất mặt.”

“Vậy thì phản hồi đi.”

“Được. Hôm nay tôi sẽ gửi.”

Luật sư Tống dừng lại một chút.

“Còn một chuyện nữa.”

“Tôi có tra qua luật sư của Chu Húc.”

“Là luật sư mới vào nghề, hành nghề chưa tới hai năm.”

“Luật sư có năng lực thật sự sẽ không nhận kiểu vụ án này, bởi vì rõ ràng không có cửa thắng.”

“Điều đó chứng tỏ…”

“Chu Húc trong tay chẳng còn lá bài nào đáng giá nữa.”

“Ừm.”

“Còn một việc cần nhắc cô.”

“Độ nóng của video trên mạng vẫn chưa giảm.”

“Đã có hai phóng viên địa phương liên hệ với bên quản lý khu biệt thự, muốn phỏng vấn cô.”

“Hiện tại phía quản lý vẫn đang chặn theo yêu cầu của cô.”

“Cô có muốn cân nhắc nhận phỏng vấn không?”

“Không.”

“Được. Vậy tôi đi gửi thư phản hồi trước. Có tiến triển gì tôi sẽ báo ngay.”

Cuộc gọi kết thúc.

Lâm Hạ đặt điện thoại xuống.

Tiểu Hà bưng hai cốc nước đi tới.

Cô gái như đã do dự rất lâu, cuối cùng mới mở miệng:

“Chị Hạ…”

“Trong văn phòng đang có người bàn tán.”

“Bàn cái gì?”

“Nghe nói chồng cũ của chị lại thuê luật sư rồi.”

Lâm Hạ ngước mắt nhìn cô ấy.

“Sao chuyện lại truyền tới công ty?”

“Chồng cũ của chị kết bạn WeChat với chị Lý bên phòng mình.”

“Anh ta đăng một đoạn rất dài lên vòng bạn bè, nói chị làm nhục cả nhà anh ta trước mặt mọi người, nói anh ta sẽ dùng pháp luật để bảo vệ quyền lợi.”

“Chị Lý chụp màn hình rồi gửi vào group công ty.”

Lâm Hạ nhìn cô ấy.

“Trong nhóm phản ứng thế nào?”

“Một nửa cảm thấy chồng cũ chị quá vô lý.”

“Nửa còn lại không nói gì.”

Giọng Tiểu Hà rất nhỏ.

“Chị Hạ…”

“Có vài người…”

“Miệng thì không nói, nhưng trong lòng chắc đang xem náo nhiệt.”

Lâm Hạ cầm cốc nước lên, uống một ngụm.

“Cứ để họ xem.”

Tiểu Hà há miệng như muốn nói thêm điều gì.

Nhưng cuối cùng vẫn im lặng quay về chỗ ngồi.

Năm giờ chiều.

Thư phản hồi của luật sư Tống được gửi đi.

Luật hợp đồng.

Luật tài sản.

Luật hôn nhân.

Điều khoản nào cũng được liệt kê rõ ràng.

Nhưng kết luận cốt lõi chỉ có một câu:

“Ông Chu Húc không có bất kỳ quyền lợi nào đối với bất động sản liên quan trong vụ việc này. Mọi yêu cầu về cái gọi là ‘đóng góp tài sản’ đều không có căn cứ thực tế lẫn căn cứ pháp luật.”

Ngày hôm sau.

Thứ Ba.

Chu Húc lại đăng một bài dài hơn lên vòng bạn bè.

“Lâm Hạ, cô làm quá tuyệt tình.”

“Tôi thừa nhận căn nhà là của cô.”

“Nhưng cô khiến tôi mất mặt trước hơn hai trăm người thân bạn bè, còn mặc kệ cư dân mạng chửi cả nhà tôi trên mạng.”

“Lương tâm cô yên ổn sao?”

“Tôi, Chu Húc, đúng là chẳng có bản lĩnh gì.”

“Nhưng tôi có cốt khí.”

“Chuyện này, tôi sẽ không để yên như vậy đâu.”

Phía dưới bài đăng.

Có người bấm thích.

Có người bình luận:

“Anh em cứng thật.”

Nhưng cũng có người mắng thẳng:

“Còn biết xấu hổ không? Trộm nhà người ta mà còn nói đạo lý?”

Tô Dao chụp màn hình gửi cho Lâm Hạ.

“Nhìn trò cười này xem.”

“Người trộm nhà người khác lại bảo nạn nhân quá đáng.”

Lâm Hạ chỉ liếc qua một cái.

Không trả lời Chu Húc.

Cũng không đăng bất kỳ điều gì lên vòng bạn bè.

Cô chỉ mở ứng dụng có biểu tượng ổ khóa kia lên.

Sáu khung hình giám sát hiện ra.

Biệt thự yên tĩnh vô cùng.

Bãi cỏ mới ngoài sân trước đã được trải lại một nửa.

Một nửa xanh.

Một nửa đất.

Giống như một vết thương đang dần khép miệng.

Cô tắt điện thoại.

Tiếp tục làm việc.

Ba giờ chiều.

Dì Phương gọi điện tới.

“Cô Lâm.”

“Bên Chu Đại Quốc xác nhận rút lui rồi.”

“Cấp trên của ông ta hôm qua lại gọi ông ta lên nói chuyện một lần nữa.”

“Sau đó Chu Đại Quốc gọi điện cho Chu Húc.”

“Người của chúng tôi nghe được một đoạn.”

“Ông ta nói gì?”

“Nguyên văn là…”

‘A Húc, chuyện này dừng ở đây đi. Đừng làm nữa. Phía sau người phụ nữ đó có người chống lưng. Bác không giúp cháu được nữa.’”

“Chu Húc trả lời sao?”

“Chu Húc nói…”

‘Bác, bác không giúp cháu thì ai giúp cháu?’”

“Chu Đại Quốc đáp…”

‘Cái ghế của bác còn chưa ngồi vững đâu. Cháu muốn quậy thì tự cháu quậy. Đừng kéo bác xuống nước nữa.’”

Lâm Hạ nghe xong.

Khẽ nói:

“Chu Đại Quốc bỏ cuộc rồi.”

“Bỏ cuộc hoàn toàn rồi.”

“Thế còn Chu Húc?”

“Bên Chu Húc thì tình hình hơi phức tạp.”

“Công ty vật liệu xây dựng nơi anh ta làm việc cũng xảy ra chuyện.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...