Viết đến mức tay không còn sức lực.
Tần Chiếu hít sâu một hơi:
— Lúc đó ta mới biết, ta đã giam cầm muội quá lâu rồi.
Ta không nói gì.
Tần Chiếu cúi đầu:
— Đời này, ta không cầu muội quay đầu. Chỉ cầu muội đừng vì hận ta mà làm tổn thương chính mình.
Ta bình thản đáp:
— Ta sẽ không vì hận huynh mà làm tổn thương bản thân.
Ta nói:
— Tần Chiếu, huynh không còn quan trọng đến thế nữa đâu.
Câu nói này rất nhẹ, nhưng lại khiến nước mắt hắn rơi xuống, hắn không lau đi.
— Như vậy cũng tốt.
Hắn lùi lại một bước:
— Ôn Kiến Nguyệt, mong muội sau này bình an.
— Huynh cũng bảo trọng.
Hắn xoay người rời đi.
Lần này, ta không nhìn theo bóng lưng của hắn nữa.
13
Ta trở vào phòng, mở bức thư của Tần lão phu nhân ra.
Thư viết rất ngắn.
Bà nói: “Kiến Nguyệt, nếu ta có đi rồi, con cũng đừng sợ.”
“Đồ đạc mẫu thân con để lại, ta đều đã thu giữ giúp con rồi.”
“Tần gia nếu đối xử tốt với con, con hãy ở lại thêm ít ngày.”
“Tần gia nếu đối xử không tốt, con cứ việc rời đi.”
“Nữ nhi không thể chỉ dựa vào ân tình mà sống.”
“Con có tên tuổi, có nơi sinh ra, thì cũng nên có chốn để về.”
Ta đọc xong thư, đã khóc rất lâu.
Thì ra lão phu nhân sớm đã nghĩ sẵn đường lui cho ta.
Chỉ là kiếp trước, không có ai đưa bức thư này cho ta cả.
Buổi chiều tà, Tạ Xuyên đến.
Hắn thấy mắt ta đỏ hoe, thần sắc liền căng thẳng.
— Ai bắt nạt cô nương sao?
Ta đưa bức thư cho hắn.
Hắn đọc xong, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh ta.
Hồi lâu sau, hắn nói:
— Lão phu nhân là người thấu đáo.
Tạ Xuyên không khuyên ta đừng khóc.
Hắn chỉ rót một chén nước ấm, đặt vào tay ta.
Ta hỏi hắn:
— Tạ Xuyên, ngài nói xem người ta ch//ết đi sống lại một lần, là vì cái gì?
Hắn suy nghĩ một chút:
— Là để không còn bị giam hãm ở chốn cũ nữa. — Hắn lại bổ sung thêm một câu — Cũng là để gặp được người nên gặp.
Ta cười:
— Câu này của ngài nói nghe chẳng quy củ chút nào.
Hắn đỏ mặt cười đáp:
— Vậy ta xin rút lại vế sau.
— Không cho phép rút lại.
Tạ Xuyên sững sờ.
Ta cúi đầu, xếp bức thư lại cẩn thận.
— Ta nghe thấy rồi.
Hắn nhìn ta, trong mắt dần dần sáng rực lên.
— Ôn cô nương.
— Hửm?
— Ta có thể… ngày mai lại đến không?
Ta nhìn hắn:
— Ngài có ngày nào mà không đến đâu?
Hắn bị ta hỏi vặn, hiếm khi thấy hắn lúng túng như vậy.
Tâm trạng ta bỗng chốc tốt hơn nhiều.
— Tạ Xuyên.
— Có ta.
— Ngày mai đến dùng cơm nhé.
Ta trịnh trọng nói:
— Không cần gửi thiệp đâu.
Lúc Tạ Xuyên đứng dậy, ống tay áo va phải chén trà.
Nước trà đổ lênh láng ra bàn.
Hắn luống cuống tay chân lau dọn, còn ta ngồi một bên cười.
Vành tai hắn đỏ bừng, nhưng dáng vẻ vẫn nghiêm túc như cũ.
— Ngày mai ta sẽ đến sớm.
— Được.
— Cô nương thích ăn gì?
— Đừng mang thanh mai theo nữa.
Hắn cũng cười.
— Được, không mang.
14
Nửa năm sau, Tần Tri Vãn định thân.
Không phải gia đình cao môn quý tộc gì.
Mà là nhị công tử nhà họ Hạ ở phía Tây thành, gia đình mở hiệu sách.
Tần phu nhân tức đến mức mấy ngày liền không ăn cơm.
Tần Tri Vãn lại rất vui vẻ, chạy đến chỗ ta khoe:
— Huynh ấy không chê ta quy củ kém, còn nói ta ồn ào một chút cũng tốt.
Ta hỏi:
— Cô nương thích hắn sao?
Nàng ta đỏ mặt gật đầu.
— Thích chứ.
Nàng ta lại thở dài.
— Trước đây ta cứ nghĩ phải gả vào nhà quyền quý mới tốt. Sau này mới thấy, chỗ cao quy tắc nhiều, ta chịu không nổi.
Ta cười nói:
— Hiếm khi thấy cô nương nghĩ thông suốt được như vậy.
Tần Tri Vãn lườm ta một cái:
— Ngươi đừng có lúc nào cũng ra dáng tiên sinh dạy bảo ta như thế.
Ta nhắc nhở nàng ta:
— Không được dùng phép ẩn dụ nhé.
Nàng ta ngẩn người, rồi cười vì tức.
— Ôn Kiến Nguyệt, ngươi thật khó chiều.
Ta thong thả uống trà.
— Cho nên ít tới thôi.
— Ta cứ tới đấy.
Nàng ta nói xong, chính mình cũng bật cười.
Tần Chiếu không đến.
Nghe nói hắn đã đi nhận chức ở phương xa.
Trước khi đi, hắn sai người gửi đến một chiếc hộp.
Bên trong không có vật gì quý giá, chỉ có vài tờ giấy cũ.
Có cả những cái tên mà ta đã viết ở kiếp trước.
Hắn vậy mà cũng mang chúng về được.
Ta nhìn hồi lâu, cuối cùng đem chúng đ//ốt sạch.
Tạ Xuyên ở bên cạnh bồi ta.
Lửa tắt rồi, hắn hỏi:
— Tiếc sao?
Ta nói:
— Đó là ta của kiếp trước. Nàng ấy đã quá khổ rồi, nên được nghỉ ngơi thôi.
Tạ Xuyên nắm lấy tay ta.
Lần này, hắn không lập tức buông ra.
Ta cũng không rút tay về.
Hắn thấp giọng hỏi:
— Vậy còn nàng của kiếp này thì sao?
— Ta của kiếp này, ngày mai muốn đi xem bạch lộc.
Chaporia
Bình Luận (0)