Gió thu tạt vào mặt, luồng u uất trong lồng ngực cuối cùng cũng tan đi đôi chút.

Không lâu sau, đám con em thế gia đi cùng cũng lũ lượt kéo đến bãi săn.

Nhất thời ai nấy đều hăng hái, vung roi thúc ngựa, rong ruổi khắp nơi.

Gió càng lúc càng dữ.

Tiêu Cảnh sợ ta bị lạnh, dặn dò vài câu rồi quay về doanh trại lấy áo khoác giữ ấm cho ta.

Ta ngoan ngoãn vâng lời, một mình cưỡi ngựa nhỏ chơi đùa thỏa thích, vô tình đã tăng tốc độ lên nhanh hơn.

Ngay lúc này, từ trong bụi cỏ đột nhiên xông ra mấy con chim hoang.

Ngựa con giật mình kinh hãi, hí lên một tiếng rồi điên cuồng lao thẳng về phía rừng rậm.

Ta sợ hãi tột độ, ôm chặt lấy cổ ngựa, mong đợi Tiêu Cảnh sớm phát hiện ra mà đến cứu mình.

Rất nhanh, phía sau đã truyền đến tiếng vó ngựa.

Người đó không ngừng quất roi, hết phát này đến phát khác, liều mạng thúc ngựa phi nước đại, đuổi theo nhanh hơn bất kỳ ai.

Lại là Tiêu Dục!

Sao chàng ta lại tới đây?

Lòng ta hoàn toàn rối loạn.

Bất kể chàng ta có ý đồ gì, hôm nay gấp gáp đến cứu ta, lại thất thái như vậy, Tiêu Cảnh và tỷ tỷ chắc chắn đều nhìn thấy cả.

Ta phải giải thích với họ thế nào đây?

Tiêu Dục thấy ta thất thần, tưởng ta sợ đến ngốc rồi, càng thêm hoảng hốt:

“A Chiêu đừng sợ! Mau đưa tay qua đây!”

Ta đương nhiên không chịu đưa tay ra, nắm chặt lấy dây cương, để mặc gió lạnh lùa thẳng vào miệng mũi.

Thấy Tiêu Cảnh vẫn chưa tới, phía trước lại là một hố sâu, không còn chỗ trốn.

Ta hạ quyết tâm.

Nhắm mắt lại, lao người nhảy xuống theo hướng ngược lại với Tiêu Dục.

Ngay khoảnh khắc sắp chạm đất, một đôi cánh tay rắn chắc đã vững vàng đỡ lấy ta.

Tiêu Cảnh không biết từ đâu lao tới, ôm lấy ta lăn mấy vòng trên dốc cao.

Mãi cho đến khi va vào thân cây mới dừng lại.

Trên người chàng bị đá vụn và cành cây cào đầy vết thương, nhưng chàng hoàn toàn không màng đến bản thân, chỉ cúi đầu kiểm tra thân thể ta:

“A Chiêu, có chỗ nào bị thương không? Nàng dọa chết ta rồi!”

Môi ta mím lại, không thể kiềm chế được nỗi ủy khuất trong lòng nữa, òa lên khóc nức nở.

“Sao chàng giờ mới tới hả hức hức!”

Chàng vội vàng ôm chặt lấy ta, hết lần này đến lần khác dỗ dành:

“Ngoan nào, không sao rồi, có ta ở đây…”

Cách đó không xa, Tiêu Dục ghìm cương ngựa, bàn tay nắm dây cương nổi đầy gân xanh, hồi lâu không buông ra.

Quay về trong trướng, Tiêu Cảnh nhìn cổ chân sưng đỏ của ta, đau lòng không thôi.

Chàng lặng lẽ lấy dầu thuốc ra, đổ vào lòng bàn tay xoa nóng rồi áp lên, tỉ mẩn xoa bóp từng chút một.

Tiêu Dục đứng ở cửa trướng, sắc mặt xanh mét, nắm đấm buông rồi lại siết.

Tỷ tỷ đứng bên cạnh gương mặt tái nhợt, không nói một lời.

Trong trướng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở.

Thoa thuốc xong, tỷ tỷ chậm rãi bước tới.

Tiêu Cảnh biết chúng ta có chuyện muốn nói, lẳng lặng lui ra ngoài.

Thân phận của Tiêu Dục càng không hợp để ở lại đây, cũng đi ra theo.

Tỷ tỷ im lặng nãy giờ cuối cùng cũng mở miệng:

“A Chiêu có lời gì muốn giải thích với tỷ không?”

Ta biết rõ không thể giấu giếm được nữa, hít sâu một hơi, ngước mắt nhìn tỷ ấy:

“Tỷ tỷ, tỷ có tin trên đời có chuyện tiền kiếp hậu thế không?”

10

Sau một nén nhang, sắc mặt tỷ tỷ từ tái nhợt chuyển sang vẻ phức tạp không thể tin nổi:

“Theo như muội nói, Tiêu Dục kiếp trước cùng muội dây dưa nửa đời cũng không quên được tỷ.

“Nay huynh ấy rốt cuộc cũng toại nguyện cưới tỷ làm thê, ngược lại không thích tỷ nữa, mà lại đem lòng yêu muội?”

Ta sợ nhất là tỷ ấy suy nghĩ lung tung, nóng lòng nắm lấy tay tỷ ấy:

“Tỷ tỷ, muội thật sự không biết vì sao huynh ấy lại trở nên như vậy!

“Chỉ có thể nói, muội đối với huynh ấy hiện giờ không có lấy nửa phân tình ý. Tỷ tỷ đối xử với muội tốt như vậy, sao muội có thể cướp người của tỷ được chứ?”

Tỷ tỷ nhìn ta thật lâu, cuối cùng thở dài một tiếng:

“Tỷ chỉ hỏi muội một câu. Kiếp trước, Tiêu Dục nhiều lần tìm cơ hội gặp mặt tỷ, lúc đó tỷ có từng rung động không? Có từng… có từng gian díu với huynh ấy, làm tổn thương muội không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...