Cái thai mới được vài tháng bị sảy.

Bác sĩ nói: khả năng có con lại của cô ta rất thấp.

Người mẹ chồng từng hay cười nói dịu dàng đổi sắc mặt ngay, liên tục ép Cố Hằng tìm người mới.

Lần nọ, tôi đưa Thẩm Quy đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, vô tình gặp lại mẹ chồng và Hạ Vy đang cãi nhau ngay cửa phòng bệnh.

Cố Hằng thì đứng bên cạnh, mặt mày mệt mỏi, hết dỗ người này lại quay sang can người kia.

Chỉ thấy một mớ hỗn độn.

Thẩm Quy kéo tay áo tôi, hỏi nhỏ:

“Mẹ ơi… mình về nhà nhé?”

Tôi gật đầu.

“Ừ. Về nhà thôi.”

Ba năm sau, Cố Hằng bất ngờ gọi điện cho tôi, nói anh ta muốn nghe giọng con gái.

Hôm đó, anh và Thẩm Quy nói chuyện điện thoại rất lâu.

Tôi nói với con bé:

“Nếu con nhớ bố, con có thể đến thăm ông ấy.”

Cả tôi và con đều không mấy để tâm đến cuộc gọi đó.

Nhưng sáng hôm sau, cảnh sát và luật sư bất ngờ đến tìm tôi.

Họ nói rằng, trong một lần tranh cãi kịch liệt, Cố Hằng đẩy Hạ Vy ngã xuống cầu thang.

Cô ta đập đầu, chết tại chỗ.

Đến khi tỉnh táo lại, Cố Hằng đã gọi một cuộc cuối cùng cho tôi, rồi nhảy lầu tự sát.

Thẩm Quy trở thành người thừa kế toàn bộ tài sản dưới tên Cố Hằng.

Tôi không giấu con chuyện bố nó đã qua đời.

Sau khi biết tin, con bé sững người vài giây, rồi khẽ gật đầu.

Đêm đó, gối của con ướt đẫm nước mắt.

Sáng hôm sau, tôi hỏi:

“Con có muốn xin nghỉ một ngày không?”

Con bé lắc đầu:

“Không cần đâu mẹ. Cuộc sống vẫn phải tiếp tục mà.”

Đúng vậy.

Cuộc sống… luôn phải hướng về phía trước.

Từng ngày tiếp theo, đều là một ngày mới trong cuộc đời.

(Hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...