Bên trong là những món đồ tôi từng tặng anh.

Một cây bút khắc tên hai đứa.

Một chiếc áo len tôi đan bằng tay.

Vài tấm vé xem phim mà chúng tôi từng đi cùng nhau.

Và một tấm “phiếu hòa giải” đã ố vàng.

Là thứ tôi từng đưa cho anh sau một lần giận dỗi, như một trò đùa.

Tôi nói: “Tiêu Thiếu Vu, sau này nếu làm em giận, cứ đưa tấm này ra.”

“Chỉ cần anh đưa ra, em sẽ tha thứ.”

Anh chưa từng dùng đến.

Phía sau tấm phiếu ấy, bằng bút chì, có dòng chữ rất nhỏ.

“Thanh Thu của anh là để yêu thương, không phải để tổn thương.

Ngày ký: chính là ngày tôi rời Bắc Thành ba năm trước.

Tôi mang tấm phiếu hòa giải đó cùng chiếc hộp ra biển.

Châm lửa đốt.

Nhìn ngọn lửa dần dần nuốt trọn chúng.

Gió biển thổi qua, mang tro tàn bay đi thật xa.

Tiêu Thiếu Vu, thư anh em đã nhận được.

Em đồng ý hòa giải với anh.

Giờ anh đã là một anh hùng thực sự rồi.

Tất cả chúng ta đều rất tự hào về anh.

Ký tên:

Người mãi mãi là của anh – Thẩm Thanh Thu.

(HOÀN)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...