13

Tôi không muốn ly hôn.

Trong lòng tôi, hôn nhân vốn nên hướng đến lâu dài cả đời.

Nhưng Văn Liệt đã ép tôi thay đổi quan niệm đó.

Bạn bè tụ họp.

Vừa bước vào phòng bao, tôi đã bắt đầu uống, uống nhiều rồi điên cuồng than phiền:

“Anh ta muốn kết hôn, tôi đã kết hôn chưa?”

“Anh ta đặt ra cho tôi bao nhiêu quy tắc vô lý như vậy, tôi có phản bác câu nào không?”

“Không chỉ thế… tôi còn phải thường xuyên chịu đựng kiểu nói móc nói mỉa của anh ta…” Nghĩ đến cảnh mình dằn vặt anh, tôi lại có chút áy náy: “Được rồi, cách tôi dùng có hơi cực đoan, nhưng đó cũng xem như tình thú giữa vợ chồng mà…”

“Đến cuối cùng anh ta còn muốn ly hôn với tôi, dựa vào đâu chứ?”

Dù sao tôi nói thế nào cũng thấy mình có lý.

Nửa sau buổi tụ tập, tôi mơ mơ màng màng nằm trên sofa.

Bên tai vang lên tiếng bạn bè ríu rít bàn tán.

“Người kết hôn với Gia Gia có phải là cậu nhóc hồi cấp hai cứ luôn đi theo cậu ấy không?”

“Chồng nuôi từ bé nào cơ?”

“Chính là người chúng ta từng trêu là chồng nhỏ của Tống Gia ấy.”

“Wow~ Nuôi từ bé, nhỏ tuổi hơn, kiểu daddy, gặp lại sau nhiều năm? Thầm yêu nhiều năm? Thế sao lại ly hôn?”

“Tôi biết! Gia Gia có một bạch nguyệt quang, mọi người biết không…”

“……”

Sau đó tôi nằm mơ.

Lúc Văn Liệt mới đến nhà tôi.

Vị thiếu gia nhỏ ít nói, vừa gầy vừa nhỏ.

Trên bàn ăn, bố mẹ nhà họ Văn dỗ dành mãi, anh vẫn lạnh mặt, không chịu ăn thêm một miếng cơm.

Sau này Văn Liệt rơi vào tay tôi.

Tôi đâu phải mẹ anh.

Nếu anh không nghe lời, tôi không chỉ không chiều mà còn trị anh.

“Nếu cậu không ăn hết cơm trong bát, thì phải luôn ở cạnh tôi, buổi tối còn phải ngủ chung giường với tôi.”

Tiểu Văn Liệt kiên trì được vài ngày, cuối cùng vì không muốn ngủ chung với tôi nên chỉ có thể miễn cưỡng ăn cơm.

Hình ảnh chuyển đổi.

Năm anh học lớp sáu tiểu học, chiều cao đã bằng tôi.

Cuối tuần, tôi dẫn anh đi tụ tập bạn bè.

Một đám chị gái vây quanh anh, người một câu kẻ một câu.

“Ôi chao, chồng nuôi từ bé cũng tới rồi à!”

Có người kinh ngạc:

“Đây là ai vậy?”

Một giọng trêu chọc khác chen vào.

“Cậu không biết à? Đứa nhỏ này sống ở nhà Tống Gia, là chồng nuôi từ bé bố mẹ cô ấy nuôi cho cô ấy đấy.”

Thiếu niên từ đầu tới cuối chỉ cúi đầu ăn, không nói một tiếng.

“Gia Gia, thật hay giả vậy? Trời ơi, cậu đã có chồng nuôi từ bé rồi, vậy nam thần lớp bên cạnh chắc đau lòng lắm đây, hahaha…”

“Đúng rồi, còn cả bạn cùng bàn của cậu ta nữa, hahaha…”

Tôi đã quen với việc bọn họ đùa giỡn, chỉ qua loa đáp một câu.

“Đều chỉ là khách qua đường của chị đây thôi, tôi quan tâm bọn họ làm gì……”

Nói được một nửa, Văn Liệt “phịch” một cái đứng bật dậy, dọa tôi giật mình.

Biểu cảm của thiếu niên cực kỳ nghiêm túc.

“Tống Gia, về nhà.”

Hồi nhỏ tính tình Văn Liệt vốn đã không tốt.

Nếu không phải anh có một gương mặt đẹp.

Gia thế lại tốt.

Không biết đã bị đánh bao nhiêu trận rồi.

“Nhưng tôi lại thích Văn Liệt sau khi trưởng thành.”

Mà người ta lại không thích tôi.

Vậy cuộc hôn nhân này tính là gì?

Là tôi tự chuốc khổ vào thân sao?

13

Tôi tỉnh dậy ở nhà Sầm Niệm.

Cô ấy kể cho tôi nghe nửa sau buổi tụ tập tối qua.

“Bọn tôi đều cho rằng anh ta muốn ly hôn với cậu là vì bạch nguyệt quang kia.”

Tôi cúi đầu, day day thái dương sau cơn say, khóe môi chế giễu cong lên.

“Hừ, mọi người đoán qua đoán lại, chẳng lẽ không đoán được rằng vốn dĩ anh ta không thích tôi sao?”

“Không phải chứ! Cậu hỏi anh ta rồi?”

“Ừm, anh ta nói bọn tôi là liên hôn, cảnh cáo tôi đừng ngoại tình.”

Mới kết hôn hồi đầu, ngày nào anh cũng nhấn mạnh.

Khiến tôi nghe hai chữ “liên hôn” đến mức PTSD luôn rồi.

Hơn nữa sau khi hẹn lịch ly hôn xong, Văn Liệt không liên lạc với tôi nữa, cũng không về căn nhà chung của chúng tôi.

Vừa nghĩ đến đây, tôi lại bùng nổ.

“Ly! Nhất định phải ly! Mau trả tự do cho tôi để tôi đi tìm cuộc hôn nhân hoàn mỹ tiếp theo.”

Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng tôi vẫn hy vọng Văn Liệt sẽ đến tìm mình.

Nhưng anh không đến.

Người đến trước lại là Tạ Tư Việt.

Vài ngày sau, tôi đang ở studio xem người mẫu công ty chụp ảnh mẫu quần áo mới.

Anh gọi cho tôi một cuộc điện thoại.

“Dạo này bận không?”

Tôi đột nhiên nhớ ra hôm đó hình như mình chưa trả lời tin nhắn của anh.

“Cũng ổn.”

“Anh có chuyện gì sao?”

Đầu dây bên kia im lặng một chút.

“Lần trước thấy em không trả lời tin nhắn…”

Hôm đó quả thật rất bận.

Bận ly hôn.

Nhưng Tạ Tư Việt là người ngoài, không cần thiết nói với anh ấy chuyện này.

“Ồ, hôm lễ tình nhân đúng là khá bận, thương hiệu của bọn em mời người đại diện đến cửa hàng offline quảng bá.”

“Xin lỗi nhé, bận quá nên quên trả lời tin nhắn anh.”

Đầu dây bên kia lại im lặng một chút.

“Ngày mai em có rảnh không?”

Hết lần này đến lần khác mời.

Tôi nghe ra ý tứ trong đó.

“Ngày mai…”

Đầu bên kia điện thoại cười khổ một tiếng.

“Anh ở bệnh viện một mình, hơi chán, nếu em có thời gian…”

14

Tạ Tư Việt bị ngộ độc thực phẩm phải nhập viện, bác sĩ yêu cầu anh ở lại theo dõi.

Đúng như lời Tạ Tư Việt từng nói năm đó.

Người thân của anh đều ở nước ngoài.

Trên mảnh đất này, ngoài tôi ra anh chẳng có mấy người bạn.

Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện thăm Tạ Tư Việt.

Mùa thu tiêu điều.

Gió thổi tung.

Tôi và anh ra ngoài đi dạo một chút.

Trùng hợp nhìn thấy Văn Liệt.

Ngũ quan người đàn ông sắc bén, tóc chải gọn gàng tỉ mỉ, bộ vest vừa vặn khiến anh trông vừa trưởng thành vừa xa lạ.

Mà cô gái bên cạnh anh tôi cũng quen.

Họ Đỗ, từng du học cùng trường với Tạ Tư Việt.

Hai người đi song song, không biết nói gì mà Văn Liệt khẽ cười một cái.

Anh không nhìn thấy tôi.

Hai người bước vào khu nội trú.

Sau khi bóng lưng họ đi xa, tôi liếc nhìn dáng vẻ xứng đôi đó.

Tạ Tư Việt nhẹ giọng hỏi:

“Quen sao?”

Tôi cười châm chọc một tiếng.

“Người sắp khiến tôi từ kết hôn lần một thành kết hôn lần hai, xem như quen đi!”

Trong nháy mắt, biểu cảm trên mặt Tạ Tư Việt cứng đờ.

Anh gần như không dám tin vào tai mình.

“Em kết hôn rồi?”

Tôi nghiến răng nghiến lợi.

“Sắp ly hôn.”

Đối mắt hồi lâu, Tạ Tư Việt thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, đổi thành nụ cười nhàn nhạt.

“Vậy xem ra là không thích hợp rồi.”

15

Tôi không còn tâm trạng ở lại bệnh viện nữa.

Hình ảnh đôi bóng lưng kia cứ lởn vởn trong đầu tôi.

Tôi không muốn nghi ngờ quan hệ của họ.

Nhưng lại không khống chế được mà suy nghĩ lung tung.

Văn Liệt muốn ly hôn, thật sự chỉ vì những lời tôi nói trước đó sao?

Hay là vì nửa năm kết hôn này, anh cũng phát hiện ra chúng tôi hoàn toàn không hợp nhau.

Bây giờ lại gặp được người hợp với anh hơn.

Tôi không còn tâm trạng đi làm.

Gọi công ty chuyển nhà đến dọn đồ.

Nhà tân hôn là nhà họ Văn mua, tôi thu dọn đồ đạc của mình rồi chuyển vào một căn hộ độc thân.

Bước tiếp theo, tôi về nhà bố mẹ ngả bài chuyện muốn ly hôn.

“Bọn con không sống tiếp được nữa.”

Cả căn phòng yên lặng, giống như sự bình yên trước cơn bão, giây tiếp theo liền đón lấy cơn giận dữ của mẹ tôi.

“Ai là người đề nghị ly hôn?”

“Anh ấy.”

“Chỉ vì thằng họ Tạ kia về nước rồi?”

Vừa nhắc đến Tạ Tư Việt, tôi im lặng.

Có lẽ vậy.

Tôi không biết.

Cũng có thể là Văn Liệt đã có người mình thích rồi.

Ai mà biết được.

Dù sao cuộc hôn nhân này của chúng tôi cũng bắt đầu mơ mơ hồ hồ, vậy thì cứ mơ mơ hồ hồ mà kết thúc đi.

Mẹ tôi “rầm” một tiếng đập mạnh đũa xuống bàn, trực tiếp nổi giận.

“Tống Gia, lúc đầu người đồng ý kết hôn là con, bây giờ người phá hoại hôn nhân trước cũng là con, con tưởng mình là hoàng đế chắc, muốn kết hôn với ai thì kết hôn?”

Tôi cũng nổi nóng, dựng cờ khởi nghĩa, miệng độc như tẩm thuốc.

“Ly hôn không trách con.”

“Muốn trách thì trách Văn Liệt ấy, à con quên mất, đứa con nuôi này của mẹ thân như con ruột mẹ vậy, mẹ yên tâm, ngày mai con sẽ đi tìm anh ấy sửa đơn ly hôn, giao quyền nuôi dưỡng anh ấy cho mẹ với bố, sau này anh ấy chính là con ruột của mẹ…”

“Con còn dám nói thêm một câu với mẹ…”

Bố tôi lại đứng ra hòa giải, kéo tôi sang một bên.

“Nếu không muốn bị đánh thì bớt nói vài câu đi.”

Tôi nghênh cổ.

“Tại sao con phải bớt nói? Không chỉ nói, ngày mai con còn muốn đi xét nghiệm DNA nữa, lạ thật đấy, thiên vị người ngoài bao nhiêu năm như vậy, người không biết còn tưởng Văn Liệt là con ruột của hai người…”

Nhà tôi loạn thành một nồi cháo.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi vang lên.

Hiển thị cuộc gọi.

【Văn Liệt】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...