Làm Không Anh Ơi/Chương 4C. 4
20px

Ngước mắt lên vừa hay đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh.

Tôi giãy giụa muốn đứng dậy:

“Anh Bùi Tri, anh say rồi.”

Tôi tuy gan háo sắc ngập trời, nhưng lá gan vẫn chưa lớn đến mức ấy.

Gặp tình huống này, thật sự hơi hoảng.

Bùi Tri nắm chặt cổ tay tôi, giọng nói trầm thấp:

“Em biết anh thích em bao lâu rồi không?”

Tôi ngẩn ra một lúc lâu, rồi phản ứng lại, chắc anh không nói tôi.

Anh trai từng nói, Bùi Tri có một người thích rất lâu rồi.

Trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót, tôi cố nhịn:

“Anh Bùi Tri, em là Thời Ý.”

Vừa dứt lời, trước mắt tôi tối sầm, trên môi có thêm một cảm giác mềm mại.

Hơi rượu vang lan trong khoang miệng.

Từ dịu dàng kiềm chế đến mạnh mẽ buông thả.

Cả người tôi cứng đờ, lông mi khẽ run, vừa căng thẳng vừa sợ hãi, mặc cho Bùi Tri cuốn lấy.

Qua một lúc lâu, Bùi Tri mới buông tôi ra. Anh rũ đôi mắt đen, khàn giọng nói:

“Xin lỗi.”

14

Bùi Tri về phòng khách, còn tôi lại ở trong phòng tim đập loạn như nai con, trằn trọc mãi không ngủ.

Anh hôn tôi, nhưng lại xem tôi thành người khác.

Không biết nên vui hay nên buồn.

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là anh trai tôi.

Tôi bực bội bấm mạnh vào màn hình, nghe máy.

“Em đang ở đâu?”

Tôi nhàn nhạt nói:

“Ở trường chứ đâu.”

Giọng anh trai tôi cao lên vài phần:

“Nhưng sao trong nhóm lại có ảnh em vừa đi đón Bùi Tri?”

“Anh hỏi em lần nữa, em đang ở đâu?”

Tôi bất mãn nói:

“Em trưởng thành rồi, anh quản em ở đâu làm gì!”

“Công ty anh sắp phá sản à? Ngày nào cũng rảnh rỗi đi quản em!”

Đầu bên kia im lặng…

“Được, sau này anh không quản em nữa, em thích thế nào thì thế đó.”

Tút!

Tôi nhanh tay hơn, cúp điện thoại trước.

Nước mắt như vỡ đê tuôn ra.

Ánh trăng trắng bệch xuyên qua khe rèm, yếu ớt trải mềm trên mặt đất.

15

Ngày thứ năm, tôi không đến nhà Bùi Tri.

Sau ba ngày được Bùi Tri hướng dẫn, viết một chương trình đơn giản đã không thành vấn đề.

Mấy ngày sau đó, tôi đều vùi mình trong phòng tự học, ép bản thân bình tĩnh gõ code.

Màn hình điện thoại sáng lên.

Là Thẩm Cẩn.

Qua một lúc lâu, tôi mới bấm vào khung chat.

Thẩm Cẩn: 【Thấy cậu trong phòng tự học rồi.

Tôi vừa ngẩng đầu, liền thấy Thẩm Cẩn khoa trương vẫy tay với tôi.

Tôi lịch sự mỉm cười đáp lại, sau đó cúi đầu tập trung gõ gõ gõ.

Sắp đến giờ ăn, tôi đứng dậy chuẩn bị về ký túc gọi đồ ăn ngoài.

Vừa đi ra khỏi phòng tự học, Thẩm Cẩn đã từ bên cạnh xông ra.

“Thời Ý, cùng ăn trưa nhé.”

Tôi bị dọa giật mình, vỗ vỗ ngực:

“Không cần đâu, tôi hẹn bạn cùng phòng rồi.”

Thẩm Cẩn mặt đầy mất mát:

“Vậy tôi đưa cậu về ký túc nhé.”

Tùy thôi, tôi cũng chẳng còn sức đâu mà vòng vo với cậu ta, mặc kệ cậu ta ríu rít bên cạnh.

16

Sắp đến nơi, tôi dừng lại ở bồn hoa cách khu ký túc xá không xa.

“Đưa đến đây là được rồi.”

Ánh mắt Thẩm Cẩn không biết đang nhìn về đâu, giọng điệu mang ý vị khó hiểu:

“Sợ người quen nhìn thấy sẽ hiểu lầm à?”

Vốn dĩ cũng nên nói rõ, tôi bình tĩnh nhìn cậu ta:

“Thẩm Cẩn, chuyện này vốn là một hiểu lầm.”

“Nhưng lỗi ở anh trai tôi, anh ấy không nên chưa được tôi đồng ý đã tùy tiện mai mối.”

“Tôi không có ý định yêu đương, nên cậu cũng không cần lãng phí thời gian trên người tôi.”

Nói xong, tôi chuẩn bị xoay người đi, lại bị Thẩm Cẩn kéo cổ tay.

Thần sắc cậu ta có chút sốt ruột:

“Có phải cậu trách tôi ban đầu không chủ động không?”

“Khi đó đúng là bị kỳ thi cuối kỳ làm phiền đến đau đầu, nên mới không kịp liên lạc với cậu.”

Tôi rút tay về, nhàn nhạt nói:

“Tôi không trách cậu.”

“Tôi có người mình thích rồi, rất thích.”

Thẩm Cẩn bị tổn thương nhìn về phía sau tôi:

“Là anh ấy sao?”

Tôi sững người, bỗng quay phắt lại, đối diện với một ánh mắt lạnh lẽo trầm xuống.

Bùi Tri đứng dưới lầu ký túc xá, lạnh như băng nhìn hai đứa nhóc chúng tôi.

Tôi vội chạy về phía anh:

“Anh Bùi Tri, sao anh lại đến đây?”

Bùi Tri cau chặt mày, môi mím thành một đường thẳng.

Anh không nói gì, kéo tôi đi ra ngoài, mãi đến khi nhét tôi vào xe của anh.

17

Vừa bước vào nhà Bùi Tri, anh đã ép tôi vào tường.

“Em đang trốn anh?”

“Không có, chỉ là gần đây em bận bài tập cuối kỳ.”

Tôi ngẩng mắt, thấy đáy mắt anh phủ một tầng băng, giọng lại rất tủi thân:

“Vậy sau khi làm xong thì sao? Muốn ở bên cậu ta?”

“Anh trai em nói em thích người trẻ tuổi, thể lực tốt.”

“Thể lực của anh cũng rất tốt, em có muốn trải nghiệm thử không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...