Làm Không Anh Ơi/Chương 6C. 6
20px

Bùi Tri đưa tay trái xuống dưới bàn, nhẹ nhàng bóp tay phải của tôi.

Anh trai tôi lại liếc sang tôi, vẻ mặt kiểu “nghe thấy chưa”.

22

Ngày sinh nhật Bùi Tri, chúng tôi hẹn sáu giờ, bốn giờ tôi đã bắt đầu trang điểm chọn quần áo.

Năm giờ năm mươi tám phút chiều, tôi đứng trước gương liên tục kiểm tra lớp trang điểm.

Rầm!

Cửa đột nhiên bị đóng lại, tiếp đó là tiếng khóa cửa bên ngoài.

Không ổn! Bị anh trai khóa bên trong rồi!

Tôi lao đến cửa, ra sức nắm tay nắm cửa, cửa không nhúc nhích chút nào.

“Anh! Mở cửa! Bùi Tri còn đang đợi em!”

“Em đừng làm loạn nữa!”

Anh trai tôi đỡ trán lắc đầu, bất lực thở dài:

“Em đừng tưởng anh không biết hôm nay em ăn mặc đẹp như vậy là muốn làm gì.”

“Người ta hôm nay đôi tình nhân nhỏ đang ngọt ngào, không cho em đi phá hoại.”

“Có lúc anh cũng không biết nên nói hai người thế nào nữa.”

“Không có anh, hai người thật sự đều xong đời.”

Tôi nổi giận, đập cửa rầm rầm:

“Thời Mục, anh còn như vậy nữa, em thật sự giận đấy.”

Anh trai tôi tiếp tục khuyên nhủ tận tình:

“Anh không thể nhìn em tự sa đọa như vậy.”

“Hơn nữa, anh phải tìm Bùi Tri nói chuyện đàng hoàng mới được.”

“Em ở nhà tự kiểm điểm cho tốt đi.”

Tôi chạy đến bên cửa sổ, chiếc xe sang màu đen quen thuộc đã dừng bên đường.

Vốn dĩ hôm nay cũng định thẳng thắn với anh trai.

Tôi đi đến sau cửa, bình ổn lại tâm trạng:

“Anh, em chính là bạn gái của Bùi Tri.”

“Anh thật sự đừng làm loạn nữa, Bùi Tri đang đợi em dưới lầu rồi.”

Anh trai tôi tức đến bật cười:

“Bây giờ để gặp Bùi Tri, em nói dối kiểu gì cũng được à.”

“Chẳng lẽ cô gái trong phòng Bùi Tri hôm đó là em?”

“Nói dối cũng không biết chuẩn bị cho kỹ.”

Im lặng một lúc, bên ngoài truyền đến tiếng nắm tay bị siết đến răng rắc…

“Mẹ nó, thật sự là em à!”

“Thảo nào Bùi Tri nói anh ngồi bàn chính!”

23

Bên ngoài vang lên một loạt tiếng bước chân vội vã.

Tôi cầm điện thoại, vội gọi cho Bùi Tri.

Điện thoại vừa kết nối, bên kia đã truyền đến giọng anh trai tôi giận không kìm được.

“Bùi Tri, tôi xem cậu là anh em, cậu lại muốn làm em rể tôi!”

“Hai người xoay tôi như chong chóng, vui lắm à?”

Tôi lại một lần nữa lao đến bên cửa sổ.

Anh trai tôi đang kích động nắm lấy vai Bùi Tri.

Phù — may mà chưa ra tay.

Bùi Tri bình thản đứng đó, giọng điệu trấn định:

“Không phải cố ý giấu cậu.”

“Nếu lúc Thời Ý còn chưa thành niên, tôi nói với cậu người tôi thích chính là em ấy, cậu còn để tôi đến gần em ấy không?”

Anh trai tôi tức đến hỏng người:

“Cậu đúng là không phải thứ tốt đẹp gì, vậy mà lúc em gái tôi chưa thành niên đã thèm thuồng nó!”

Bùi Tri mang dáng vẻ vô lại:

“Hay là cậu đánh tôi một trận đi.”

“Nhưng muốn tôi và Thời Ý chia tay thì không thể.”

Tôi cuống lên, kéo cổ họng hét lớn:

“Thời Mục, anh dám đánh anh ấy, em sẽ tuyệt giao với anh!”

24

Anh trai tôi rất tức giận, nhưng vẫn không làm chuyện đánh uyên ương.

Bùi Tri chuyển nhượng hai mươi phần trăm cổ phần công ty cho anh ấy.

Anh trai tôi càng thêm chăm chỉ, ngày nào cũng xoay vòng trong công việc bận rộn của công ty, không còn thời gian dư thừa để quản tôi nữa.

Bùi Tri cũng rất bận, nhưng anh vẫn ngày nào cũng rút thời gian ra ở bên tôi.

Đêm giao thừa, sao trời lấp lánh, pháo hoa rực rỡ.

Bố mẹ tôi đến nhà bà ngoại ăn Tết, trong nhà chỉ còn lại anh trai tôi và tôi.

Mà Bùi Tri trước Tết đã tìm cho anh trai tôi một đối tượng xem mắt, lúc này anh ấy đang hẹn hò.

Tôi lén chuồn ra khỏi nhà, Bùi Tri đang đợi tôi dưới lầu.

Chúng tôi đi dạo một vòng ở trung tâm thành phố, đông quá, chẳng thú vị gì.

“Thời Ý, về nhà không?”

“Hửm?”

Nhanh vậy đã về nhà rồi sao?

Còn chưa ở cùng anh đủ mà.

Khóe môi Bùi Tri hơi cong, giọng nói trầm thấp, mang theo ý dụ dỗ:

“Ý anh là… về nhà anh không?”

Mặt tôi đỏ lên.

25

Quả nhiên, chăn ấm vẫn hợp với tôi nhất.

Bùi Tri ôm chặt tôi vào lòng, thấp giọng nói:

“Thời Ý, thể lực của anh rất tốt, muốn trải nghiệm lại không?”

Tôi vùi sâu đầu vào lồng ngực anh.

Không nói cũng hiểu.

Mong năm tháng sau này đều như thế.

Ồ, đúng rồi, vụ cá cược giữa tôi và anh trai, tính là anh ấy thua.

Khi chúng tôi vừa hoàn thành một trận vận động sảng khoái tràn trề, vừa hay nhận được hai trăm nghìn anh trai tôi chuyển khoản.

Bùi Tri nhìn màn hình điện thoại, cọ cọ vào hõm cổ tôi.

“Tiểu kim chủ của anh, lần này có thể bao nuôi anh chưa?”

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...