
Giới Thiệu
Ông ngoại tôi là một tên trộm. Ông ta trộm tên của bà ngoại tôi.
Trộm luôn thân phận thanh niên trí thức của bà.
Rồi dẫn theo một người phụ nữ khác rời khỏi núi sâu.
Một người trở thành giáo sư luật, đứng trên bục giảng nói về công bằng.
Một người trở thành danh họa quốc họa nổi tiếng, trước ống kính nói về khí tiết.
Chỉ có bà ngoại tôi bị nhốt lại trong núi cả đời.
Bị người ta chỉ trỏ sau lưng, gọi là “đồ đ ĩ th .õ/a”.
Cho đến lúc ch/e/t vẫn không nhắm mắt.
Năm mươi năm trôi qua.
Nhờ sự chống đỡ của bà ngoại và mẹ suốt hai thế hệ, tôi mới bước ra khỏi núi, trở thành đối tác của một công ty luật hàng đầu.
Mùa tốt nghiệp năm ấy, tôi ngồi ở vị trí trưởng ban phỏng vấn của công ty.
Cô gái ngồi đối diện tôi rất tinh tế, điềm tĩnh.
Là sinh viên xuất sắc nhất khóa của Đại học Chính Pháp.
Tôi mở sơ yếu lý lịch của cô ta ra, chậm rãi lật từng trang.
Đến mục thông tin gia đình, tay tôi dừng lại.
Tôi nhìn chằm chằm cái tên đó thật lâu.
Sau đó ngẩng đầu nhìn cô ta, khẽ nói:
“Cô không đạt.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)