20px

“Người khác đều gọi huynh như vậy mà. Huynh là Thái tử, ta không thể gọi thẳng tên huynh, đúng không?”

Lần trước ở tỉnh thành, có người từng nói với ta, không được gọi thẳng tên húy của Thái tử.

Ta vẫn nhớ rất rõ.

Yết hầu Cố Thừa Yến khẽ chuyển động.

“Nàng không cần gọi ta là điện hạ. Gọi tên ta là được.”

Ta suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

“Không được. Huynh là Thái tử, ta không thể thất lễ.”

“Trước kia ta không biết thân phận của huynh nên mới gọi huynh là Cố Thừa Yến. Bây giờ biết rồi thì không thể gọi như thế nữa.”

Dù ta không hiểu nhiều quy củ, nhưng đạo lý cơ bản vẫn hiểu.

Cố Thừa Yến cụp mắt nhìn xuống đất, trầm mặc thật lâu.

Hắn khàn giọng hỏi:

“Vừa rồi nàng nói… cảm ơn ta?”

Ta gật đầu:

“Đúng vậy, cảm ơn huynh đã để ta gả cho tên ăn mày ở đầu phố.”

Hắn đột ngột ngẩng đầu lên.

“Nàng nói gì?”

Ta tưởng hắn nghe không rõ, liền lặp lại thêm lần nữa:

“Cảm ơn huynh đã để ta gả cho tên ăn mày ở đầu phố.”

“Sau khi huynh rời đi, ta cầm bạc huynh để lại đi làm hôn lễ. Tạ Vân Chu chính là tên ăn mày ở đầu phố đó, chàng ấy đối xử với ta rất tốt.”

Ta dừng một chút rồi bổ sung:

“Nếu không có huynh, ta cũng sẽ không gặp được chàng ấy. Cho nên ta phải cảm ơn huynh.”

Cố Thừa Yến nhìn ta chằm chằm, không nhúc nhích.

Viền mắt hắn đỏ hơn rồi.

Ta nghĩ chắc hắn cảm động.

Dù sao hắn cũng làm một chuyện tốt, giúp ta tìm được một người phu quân rất tốt.

Ta lo lắng hỏi:

“Điện hạ, mắt huynh có phải không thoải mái không?”

“Đây chính là y quán, hay là huynh cũng vào khám thử đi?”

Cố Thừa Yến không trả lời.

Thị vệ bên cạnh nhìn ta, vẻ mặt ai nấy đều rất kỳ lạ.

Ta cũng chẳng hiểu họ có ý gì.

Chỉ cảm thấy gặp lại nhau mà ai cũng im lặng, thật kỳ quái.

“Vậy… điện hạ, ta đi trước nhé.”

“Một lát nữa ta còn phải về nấu cơm cho Tạ Vân Chu.”

Ta lách qua người hắn, đi vào y quán.

Phía sau lại vang lên giọng nói của hắn:

“Tống Miểu Miểu.”

Ta dừng bước, quay đầu nhìn hắn.

Biểu cảm trên mặt hắn như đang rất đau lòng, lại như đang cực kỳ tức giận.

Nhưng… hắn đau lòng điều gì chứ?

Ta nghĩ mãi cũng không hiểu.

“Nàng…”

Cố Thừa Yến đột nhiên thở dài, nhắm mắt lại.

“Thôi vậy, mau vào đi.”

Giọng hắn rất thấp.

“Chẳng phải nàng muốn khám bệnh sao?”

Ta gật đầu, xoay người bước vào y quán.

Lão đại phu bắt mạch cho ta, nói rằng ta đã mang thai gần ba tháng, thai tượng ổn định, chỉ cần chú ý nghỉ ngơi, đừng quá lao lực.

Ta vui đến mức suýt bật cười thành tiếng.

Trả tiền khám xong, ta cầm thuốc dưỡng thai đi ra từ cửa sau.

Ta không quay đầu nhìn xem Cố Thừa Yến có còn đứng đó hay không.

Bởi vì ta đang nóng lòng muốn trở về, báo cho Tạ Vân Chu tin vui này.

07

Lúc trở về tiểu viện, ta mới nhớ ra Tạ Vân Chu đã vào trường thi rồi.

Phải chín ngày sau hắn mới quay về.

Ta nằm trên giường buồn chán chẳng có việc gì làm, cuối cùng lại ngồi dậy giặt quần áo, quét dọn sân viện một lượt rồi bắt đầu nấu cơm.

Đại phu nói ta mang thai, không thể quá lao lực.

Nhưng ta chẳng thấy mệt chút nào.

Trước kia lúc còn bán đậu phụ, mỗi ngày ta đều thức dậy từ giờ Mão.

Xay đậu, nấu sữa đậu, ép đậu phụ… bận rộn đến tận giờ Tỵ mới được nghỉ một lát.

Bây giờ chỉ giặt quần áo, nấu cơm thôi, sao có thể tính là mệt chứ?

Buổi trưa ngày cuối cùng của kỳ thi Hội, ta đang ngồi phơi nắng trong sân thì cổng viện bỗng vang lên tiếng gõ.

“Ai vậy?”

Ngoài cửa không có ai đáp lại.

Ta còn tưởng là thím Vương hàng xóm nên đi tới mở cửa.

Người đứng ngoài khiến ta khựng lại.

Không phải Cố Thừa Yến.

Là thị vệ đi bên cạnh hắn, hôm đó ta đã gặp ở trước y quán.

Tên thị vệ mặt không cảm xúc, đưa tới một phong thư.

“Tống nương tử, điện hạ mời cô nương tới phủ gặp mặt.”

Ta không nhận.

“Ta không đi.”

“Điện hạ nói chỉ nói vài câu thôi, xong sẽ đưa cô nương trở về.”

Ta suy nghĩ một lúc rồi vẫn lắc đầu.

“Ta không đi. Tạ Vân Chu sắp về rồi, ta phải ở nhà đợi hắn.”

Tên thị vệ ngẩn người, có lẽ không ngờ ta lại lấy lý do này để từ chối.

“Tống nương tử, điện hạ là Thái tử. Cô nương từ chối như vậy… e là không thích hợp.”

Bây giờ ta đã thông minh hơn một chút, nghe hiểu được ý trong lời hắn.

Nếu ta không đi, có thể sẽ gây phiền phức cho Tạ Vân Chu.

Ta không muốn làm liên lụy hắn.

“Vậy… ngươi chờ ta một lát, ta thay y phục.”

Ta trở về phòng thay quần áo, khóa kỹ cửa viện rồi đi theo tên thị vệ kia.

Xe ngựa đi khoảng nửa canh giờ mới dừng trước một phủ đệ cực lớn.

Trên tấm biển treo trước cổng viết bốn chữ:

Đông Cung Biệt Uyển.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...