“Bị thương thì đừng tới tìm ta khóc.”
Tiếng rao bán của hàng quán trên phố dài không dứt bên tai.
Ánh nắng sớm trên đầu cũng ấm áp.
Lòng bàn tay ta hơi lạnh, vậy mà đến cả phản bác cũng lười mở miệng, chỉ khẽ gật đầu rồi xoay người lên ngựa.
Sau một roi quất xuống, tuấn mã hí vang.
Lúc rời đi.
Dây cương lại bị kéo nhẹ một cái.
Huynh trưởng mím môi, vẻ mặt hơi khó xử.
Như thỏa hiệp mà mở miệng.
“Tối nhớ về sớm.”
“A huynh nấu món muội thích ăn.”
Trong làn gió sớm dịu dàng, ta rất muốn hỏi.
Huynh trưởng còn nhớ ta thích ăn gì sao?
Nhưng yết hầu ta khẽ động.
Cuối cùng chỉ thúc ngựa lao đi.
Một lời cũng không nói.
11
Trước giờ thi đấu.
Ta siết c.h.ặ.t gậy mã cầu, hết lần này tới lần khác hít sâu.
Bùi Trì cưỡi ngựa đứng bên cạnh ta, khẽ giọng mở miệng.
“Khoảng thời gian này, mỗi lần ta tới Chúc phủ, đều thấy nàng rất liều mạng.”
Ta chắp tay, cũng chân thành nhờ vả.
“Vậy xin điện hạ dốc hết toàn lực.”
“Ân Ân vô cùng cảm kích.”
Ánh nắng loang lổ rơi trên gương mặt góc cạnh rõ ràng của Bùi Trì.
Đáy mắt hắn hơi đỏ lên, đôi môi mỏng khẽ mở.
“Cho nên, Ân Ân, nàng cũng quay về rồi.”
“Nàng hận ta.”
“Cho nên mới… không muốn gả cho ta đến vậy.”
Tiếng còi của trọng tài vang lên.
Ta cũng không quá kinh ngạc.
Từ lúc Bùi Trì hỏi ta có dám cưỡi ngựa không.
Ta đã biết hắn cũng trọng sinh rồi.
Ta kéo dây cương, cười nhạt.
“Trận đấu bắt đầu rồi.”
Sau đó, thúc ngựa tiến vào sân đấu.
Phía sau, Bùi Trì do dự một lát, cuối cùng vẫn đuổi theo.
Việc luyện tập của ta rất có hiệu quả.
Năm trận đấu, ta đã liên tiếp thắng hai trận.
Lúc nghỉ giữa hiệp, trưởng tỷ đưa nước cho ta, cười tươi mở miệng.
“Nghe nói lần này người đoạt khôi sẽ được thánh thượng đích thân ban thưởng.”
Nàng ngẩng đầu nhìn trời, mang theo chút hâm mộ.
“Đó cũng là vinh quang vô thượng.”
“Ân Ân phải cố lên.”
Nói xong, trưởng tỷ đi đ.
á.n.h trận thứ ba của nàng.
Chỉ còn lại một cơn gió nhẹ chậm rãi thổi qua.
Bên cạnh, Bùi Trì ngồi trên lưng ngựa.
Hắn không uống nước, cũng không nghỉ ngơi, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.
Nhưng hắn quả thật không xảy ra sai sót, tận tâm tận lực thi đấu.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Cho đến trận cuối cùng.
Biểu muội của Bùi Trì vô tình vung gậy trúng đầu gối ta, rồi hoảng hốt nhìn Bùi Trì một cái.
Ta ngã khỏi lưng ngựa, co người ôm c.h.ặ.t cẳng chân.
Tiếng còi lập tức vang lên đầy nóng vội.
Phán ta thua cuộc.
12
Khi trưởng tỷ nghe tin chạy tới.
Ta đã hất tay cung nữ đang dìu mình ra, hung hăng tát Bùi Trì một cái.
“Bùi Trì, ngươi có phải không chịu nổi việc ta sống tốt đúng không?”
Bùi Trì không né cũng không tránh.
Gò má hắn nhanh ch.óng sưng đỏ, khẽ giọng mở miệng.
“Ân Ân, sao nàng lại không nhìn thấy ta đối tốt với nàng thế nào?”
“Nếu nàng thật sự thắng, được thánh thượng ban thưởng, nàng bảo Vân Thiều sẽ nghĩ thế nào?”
“Nếu tỷ muội các nàng trở nên xa cách thì làm sao?”
Nước mắt dồn nén cuối cùng cũng cuồn cuộn trào ra, lau thế nào cũng không sạch.
Bùi Trì theo bản năng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta.
“Ân Ân, nàng đừng khóc.”
“Nếu ta có thể được trưởng tỷ của nàng để mắt tới, dù chỉ là thiếp thất, ta cũng nhất định cưới nàng.”
“Nếu không, ta sẽ thật sự c.h.ế.t tâm, an phận cưới nàng làm thê t.ử, chúng ta vẫn như trước, bình yên an ổn sống qua ngày.”
“Chẳng phải như vậy tốt hơn nhiều so với việc nàng liều mạng trên sân sao?”
Ta nhìn đôi mày mắt nghiêm túc của Bùi Trì.
Lần đầu tiên cảm thấy, ba năm phu thê, dường như ta chưa từng hiểu hắn.
Lần này, trưởng tỷ là người ra tay trước.
Nàng tiện tay cầm bình hoa, hung hăng đập mạnh lên lưng Bùi Trì.
“Muội muội ta đoạt khôi, ta chỉ thấy vui.”
“Ngài ghen tị với Thái t.ử, không có nghĩa ta sẽ ghen tị với Ân Ân.”
Trưởng tỷ đỏ hoe mắt, chắn trước người ta.
“Bảy năm trước, lúc ngài và Thái t.ử cùng rơi xuống nước, ta vốn không nên tiện tay cứu ngài.”
Chaporia
Bình Luận (0)