05

Qua sinh nhật xong, kỳ nghỉ hè của tôi cũng kết thúc.

Buổi chiều tôi chậm rãi thu dọn đồ đạc quay về trường.

Trường của Lục Gia Ngôn và tôi chỉ cách nhau một đại lộ.

Nhưng năm nay tôi học năm hai, còn anh năm tư.

Trở lại trường nhiều ngày rồi, tên chó Lục Gia Ngôn này lại chẳng có chút tin tức nào.

Thích tôi thì theo đuổi tôi đi chứ.

Tuy rằng tôi chắc chắn sẽ không đồng ý anh.

Nhưng hôn xong rồi mất tích là có ý gì.

Đơn thuần giở trò lưu manh à?

Tôi nhìn rất dễ bắt nạt sao?

Tôi tức đến lăn qua lăn lại trên giường.

Cuối cùng gửi cho anh một dấu hỏi chấm.

Giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Dọa tôi suýt làm rơi điện thoại.

Thấy là tên Lục Gia Ngôn, tôi cố ý chờ vài giây mới nghe máy.

Giả vờ kiêu ngạo nói: “Tìm tôi có chuyện gì sao?”

Anh cười trầm thấp: “Không phải em nhắn cho tôi à?”

Tôi nghẹn lời: “Tôi gửi nhầm thôi.”

Anh “ừm” một tiếng, cười đáp một tiếng được.

Đầu bên kia điện thoại chỉ còn tiếng ngón tay gõ bàn phím.

Chắc là vẫn đang tăng ca ở công ty nhỏ của anh.

Ban đầu ba tôi từng muốn anh vào công ty nhà tôi.

Khi đó tôi vừa thi đại học xong, biết được ý định này của ba, liền kiêu ngạo chặn Lục Gia Ngôn ở cửa.

Hung dữ cảnh cáo anh: “Đồ của ba tôi chỉ có thể là của tôi.”

Anh cười vỗ đầu tôi một cái: “Biết rồi.”

Sau đó anh từ chối ba tôi.

Anh nói với ba tôi rằng anh muốn tự mình thử sức.

Cho nên năm hai đại học, anh đã cùng bạn cùng phòng bắt đầu khởi nghiệp.

Hai năm nay, công ty nhỏ của anh cũng đã bắt đầu có hình hài.

Hai bên im lặng một lúc, cuối cùng vẫn là tôi phá vỡ sự yên tĩnh.

“Gần đây anh bận lắm sao?”

Anh “ừm” một tiếng: “Rất bận.”

Tôi buồn buồn “ồ” một tiếng.

Nhưng đầu bên kia điện thoại lại truyền tới một tiếng cười trầm thấp.

“Em nhắn tin cho tôi, là nhớ tôi rồi sao?”

Lời này vừa thốt ra, tôi lập tức xù lông.

Mặt đỏ tới mức không chịu nổi: “Anh nói linh tinh cái gì vậy, tôi gửi nhầm người thôi!”

Anh khẽ cười một tiếng: “Được, gửi nhầm người.”

Sau đó tôi vội vàng cúp máy.

Tôi thật sự không hiểu anh đang nghĩ gì.

Nằm sấp trên giường chọc chọc cô bạn cùng phòng đang ngồi chơi game bên cạnh.

“Kiều Kiều, tôi hỏi cậu một vấn đề nhé.”

Kiều Kiều nhìn tôi một cái: “Hỏi đi.”

Tôi vắt óc nghĩ cách diễn đạt.

“Chính là, tôi có một người bạn.”

“Cô ấy có một người rất ghét, đột nhiên tỏ tình với cô ấy, nhưng sau khi tỏ tình xong người đó lại chẳng có động tĩnh gì nữa.”

“Cậu nói xem, người bạn này của tôi phải làm sao đây?”

Kiều Kiều đảo mắt, chậc một tiếng.

“Anh ta đang câu cậu đấy.

“Ai nghiêm túc người đó thua.”

“Cậu giữ vững là được.”

Tôi buồn buồn “ồ” một tiếng.

Hoàn hồn lại liền vội giải thích: “Tớ nói là bạn tớ, không phải tớ.”

Kiều Kiều cũng “ồ” một tiếng.

Tôi bực bội ngồi thẳng dậy.

Lại hỏi: “Nhưng người bạn này của tớ rất ghét anh ta, sau này nếu anh ta bám riết không tha thì phải làm sao?”

Kiều Kiều ngồi thẳng người, nghiêm túc nói: “Đại tiểu thư của tôi ơi, nếu cậu thật sự ghét anh ta thì đã không rối rắm như vậy rồi.”

Mặt tôi đỏ lên, lần nữa nhấn mạnh: “Tớ đã nói là bạn tớ, không phải tớ.”

“Được được được, bạn cậu.”

“Vậy người mà bạn cậu ghét, đẹp trai không? Dáng đẹp không? Có tiền không?”

Tôi nghĩ nghĩ, trong đầu hiện lên cảnh anh ở trong phòng tắm cắn áo lộ cơ bụng.

Mặt không khỏi nóng lên.

Không cần nghi ngờ gì, Lục Gia Ngôn cao một mét tám tám, dáng người cao ráo thẳng tắp, vai rộng chân dài, có mù cũng không thể nói anh dáng không đẹp.

Hơn nữa anh còn có gương mặt cực kỳ đẹp trai, đôi mày đôi mắt sạch sẽ tuấn tú, sống mũi cao thẳng, môi cũng rất mềm.

Tôi mím môi, ho nhẹ một tiếng: “Cũng được.”

Kiều Kiều sờ cằm: “Vậy tức là cực phẩm rồi.”

“Thế có gì mà phải rối rắm, anh ta câu cậu thì cậu cũng câu lại anh ta đi, dù sao cũng chưa chắc ai thiệt đâu.”

“Nên hôn thì hôn, nên sờ thì sờ, nên ngủ thì ngủ.”

Đúng ha, cũng chưa chắc ai thiệt đâu.

Thế là tôi lại gửi cho anh một tin nhắn.

【Ngày mai tới đón tôi về nhà.】

Bên kia gần như trả lời ngay lập tức.

【Được.】

Lúc này tôi mới hài lòng nằm xuống.

Nửa đêm tôi lại vô duyên vô cớ nằm mơ.

Tôi vậy mà phá lệ mơ thấy Lục Gia Ngôn.

Anh mặc vest chỉnh tề quỳ trước mặt tôi, còn tôi mặc chiếc váy hai dây màu trắng hôm đó ngồi trước mặt anh.

Mặt anh đỏ bừng, từng chút từng chút tháo cà vạt xuống.

Áo sơ mi mở rộng, lộ ra từng múi cơ bụng rõ ràng, kéo tay tôi đặt lên đó.

“Muốn sờ chỗ này đúng không?”

Lúc này tuy anh đang quỳ nhưng lại cao ngang tôi đang ngồi.

Tôi nhìn thẳng đuôi mắt đỏ lên của anh, đỏ mặt nuốt nước bọt.

Tay anh ôm lấy eo tôi, chậm rãi tiến gần, nghiêng đầu cọ lên chóp mũi tôi.

Trong hơi thở đan xen, anh nhẹ nhàng hôn môi tôi như chuồn chuồn lướt nước từng chút một.

Tôi đẩy anh ra, lại đổi lấy nụ hôn càng mạnh mẽ hơn của anh.

Cuối cùng cả hai cùng ngã vào chiếc chăn mềm mại.

Anh nắm cổ tay tôi đặt lên vai anh.

Lại tỉ mỉ hôn tôi.

Khoảnh khắc bừng tỉnh, tôi mờ mịt ngẩn người rất lâu, há miệng thở dốc từng hơi lớn, chậm chạp phản ứng lại.

Hai má lập tức nóng bừng, tim như muốn nhảy ra ngoài.

Tôi sắp sụp đổ rồi.

Sao có thể mất mặt như vậy chứ.

Thèm ai không thèm, lại đi thèm Lục Gia Ngôn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...