20px

Lời còn chưa dứt, một chiếc xe sedan màu đen đột nhiên lao thẳng về phía chúng tôi!

Bác Vạn phản ứng cực nhanh, sải bước lao tới đẩy mạnh chúng tôi sang một bên.

Ngụy Nghịch dắt tôi lăn lông lốc ra một quãng xa.

Đầu xe đ.â.m sầm vào cây ngô đồng bên cạnh, nhưng không hề dừng lại.

Tài xế lùi xe một cái rồi chạy mất dạng.

Bác Vạn run rẩy tay gọi điện báo cảnh sát.

Ngụy Nghịch run rẩy nhỏm dậy kiểm tra xem tôi có bị thương không.

Trên mặt cậu ấy có vết trầy xước, m/áu mũi đều bị va đập chảy ra ngoài rồi.

Miệng há ra, vừa định nhe răng cười, một chiếc răng cửa liền rụng xuống.

“Ái chà!

Răng của tớ!”

“Thôi bỏ đi!

Quả này không lỗ!

Tớ đã cứu được Tiểu Ý rồi!”

Tôi nhìn cậu ấy không hề bận tâm mà chùi m/áu mũi, oa một tiếng khóc lớn lên.

5.

“Anh trai, anh đừng ch/ết!

Anh đừng cứu em!

Em không muốn anh bị chảy m/áu đâu!”

“Đừng khóc đừng khóc!

Đây là m/áu mũi thôi!

Bố tớ cũng có thể đ.á.n.h tớ chảy ra thế này mà.”

Ngụy Nghịch vén vạt áo lên lau nước mắt cho tôi.

“Tớ chỉ có độc một đứa em gái!

Không cứu cậu thì cứu ai?”

8

Xe cảnh sát và xe của chú Ngụy gần như đồng thời tới nơi.

Chú Ngụy nhìn thấy chúng tôi, liền một phát ôm c.h.ặ.t cả hai chúng tôi vào lòng.

Hồi lâu sau, ông ấy mới lên tiếng.

“Con trai, khá lắm!”

Trong đồn cảnh sát.

Chú cảnh sát nói, tài xế đ.â.m người đã tìm thấy rồi, thế nhưng lại là một người bị bệnh t/âm t/hần.

Lúc phát bệnh, đã nhận nhầm tôi thành đứa con gái do vợ ông ta ở bên ngoài vụng trộm sinh ra với nhân tình.

“Trùng hợp vậy sao?

Ông ta thiên lệch lại coi Tiểu Ý thành đứa con riêng của vợ ông ta?”

Chú Ngụy không tin.

Tài xế buông lời khiêu khích.

“Con điếm nhỏ!

Đợi tao ra ngoài, mày cứ liệu thần hồn đấy!”

“Ngụy thị tập đoàn dưới trướng có viện điều dưỡng Tùng Sơn, có thể miễn trừ chi phí điều trị cho ông.

Người bị bệnh t/âm t/hần thì vẫn là ở trong bệnh viện t/âm t/hần thì an toàn hơn.”

Ông ta hoảng rồi:

“Tôi không có bệnh!

Tôi là nhận tiền làm việc thôi!”

Hóa ra, ông ta từng khoe khoang trên mạng rằng mình có bệnh án t/âm t/hần, là dùng quan hệ để làm giả đấy.

Tương đương với tấm huy chương miễn ch/ết.

Có người nặc danh cung cấp thông tin của tôi cho ông ta, chi ra mười vạn tệ, mua mạng của tôi.

“Người đó là ai tôi cũng không biết, tôi mới nhận được năm vạn tệ tiền đặt cọc thôi, cùng lắm thì tôi nộp lại cho công quỹ có được không?”

Có được không thì tôi không biết, chỉ biết hai ngày sau, Ngụy Nghịch lén lút hỏi thăm về gã tài xế đó.

Chú Ngụy nhẹ nhàng bâng quơ nói.

“Con hỏi thăm một kẻ t/âm t/hần làm gì?”

Người nặc danh mua mạng của tôi vẫn chưa tìm thấy.

Trong bình luận đều đang nói là mẹ.

Nhưng mẹ lấy đâu ra tiền chứ?

Bà ấy có tiền thì đã không vứt bỏ tôi rồi.

Cho nên chắc chắn không phải bà ấy.

Tết Trung thu, vừa vặn là sinh nhật của người bạn tốt Dịch Thanh Thanh, cậu ấy đã mời tôi đến nhà cậu ấy tham gia tiệc sinh nhật.

Ngụy Nghịch sợ có người cướp mất em gái mình, ch/ết sống đòi đi cùng tôi bằng được.

Sau khi tôi qua đó mới phát hiện ra là nhà của bố.

Bình luận:

【Ái chà!

Dịch Thanh Thanh này không phải chính là đứa con gái nhỏ của bố nữ phụ sao?

Bố cô ta là ở rể đấy, hèn chi phải ở bên ngoài sinh hai đứa con mang họ của ông ta.】

【Lật xe rồi lật xe rồi!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...