20px

Là bà ta vu khống cháu!”

Giọng nói của tôi lớn dần lên, đầu ngẩng cao lên rồi.

Ngụy Nghịch ưỡn ng/ực ngẩng đầu.

“Nghe thấy chưa?

Em gái tôi nói không có ăn cắp!”

Nụ cười của mẹ cứng đờ trên khuôn mặt.

Bà ấy hiển nhiên là không lường trước được đứa con vốn dĩ luôn nghe lời như tôi lại dám phản kháng, không nhịn được, một phát liền bị sụp đổ phòng tuyến.

“Con điếm thối này mày dám không thừa nhận à?”

“Không được mắng chị gái!”

Một bóng dáng nhỏ bé gầy guộc đột nhiên từ trong đám đông lao ra.

Em trai giang rộng hai cánh tay che chắn ở phía trước tôi.

“Sợi dây chuyền là do con lấy!”

Sự đảo ngược này khiến tất cả mọi người đều sững sờ kinh ngạc.

Mẹ cuống quýt bịt miệng cậu ấy lại.

“Nói bậy bạ cái gì đó!

Mày lùn tịt thế này đến cả bàn trang điểm còn chẳng với tới được!”

7.

“Tao không phải đã bảo mày ở trong phòng không được ra ngoài rồi sao?”

Bình luận:

【Em trai thần trợ công luôn kìa!

Cậu ấy mặc dù đi theo người mẹ này ăn nhờ ở đậu, sống ở phòng người giúp việc, nhưng luôn muốn ầm ĩ đòi đi ra ngoài tìm chị gái.】

【Lần trước bởi vì không cẩn thận gọi một tiếng bố, liền bị người mẹ này đ.á.n.h cho một trận.】

【Người mẹ này mở miệng là nói vì con trai, thực chất ra thì sao chứ, ích kỷ nhất!

Toàn bộ là vì chính bản thân bà ta thôi!】

Em trai liều mạng giãy giụa.

“Mẹ ơi, tại sao mẹ lại phải mắng chị gái?

Rõ ràng là bố tặng cho mẹ mà, con nhìn thấy rồi.”

Dịch thái thái liếc nhìn mẹ một cái, móc điện thoại ra.

“Thẩm Kiến Dân!

Ông lập tức cút về đây cho tôi!”

Mẹ sợ đến mức mồ hôi trên trán không ngừng chảy ra ròng rã.

“Dịch thái thái, trẻ con nói bậy bạ mà thôi.”

Bố là cùng tới với chú Ngụy.

Trong khoảng thời gian này, các vị khách khứa đều đã được tiễn ra về rồi.

Chúng tôi đã xem xong camera giám sát rồi, camera giám sát hiển thị, tôi áp căn cứ vào đó chưa từng đi lên lầu bao giờ.

Bàn tay của mẹ không ngừng run rẩy, nhãn cầu chột dạ loạn đảo lộn xộn.

“Kiến Dân, sợi dây chuyền này thật sự không phải ông tặng sao?”

Dịch thái thái bóp viên ngọc trai mỉm cười nhạt nhẽo.

Bố nghĩa chính ngôn từ.

“Tôi làm sao lại có thể tặng trang sức cho người giúp việc chứ?”

Ông ấy tát một cái thật mạnh lên mặt mẹ:

“Niên Quế Phương, cô sai bảo đứa trẻ nhận bừa bố thì cũng thôi đi, lại còn dám vu khống tôi tặng cô dây chuyền sao?

Cô xứng đáng sao?”

Mẹ bị đ.á.n.h cho lảo đảo mấy bước.

Bà ấy hai lời không nói kéo tuột em trai lại.

“Quỳ xuống xin lỗi Thẩm tiên sinh mau!”

“Ai cho mày nhận bừa bố hả!”

“Không được!”

Tôi lao lên phía trước che chở cho em trai.

“Em trai không sai, tại sao phải xin lỗi?”

Bình luận:

【Bố cặn bã!

Mẹ ghẻ!

Cặp đôi trời sinh!!】

【Một kẻ làm mặt trắng bám váy vợ mà còn học đòi người ta nuôi tiểu tam kìa.】

【Cái tát này có chút không đối xứng rồi, kiến nghị bên phải cũng nên bồi thêm một phát nữa nhé!】

Dịch Thanh Thanh không thể tin nổi:

“Cho nên, cậu có khả năng là chị gái của tớ?

Hoặc là em gái?”

“Hèn chi tớ thấy cậu trông rất quen mắt.”

Người chị gái của cậu ấy kéo nhẹ cậu ấy một cái:

“Đừng nói bậy!”

Ngụy Nghịch sải bước một phát xen vào giữa chúng tôi:

“Cậu nằm mơ đấy à!

Đây là em gái của tớ!

Của Ngụy gia!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...