Suốt dọc đường, Văn Chiêu đều im lặng.
Nhưng khí thế áp bức đến đáng sợ.
Cả khuôn mặt như phủ một tầng băng lạnh.
Vừa trở lại Nhiếp Chính Vương phủ, nam nhân lập tức bế thốc ta lên vai.
Hắn chê ta đi quá chậm, bước nhanh về phía phòng ngủ, đồng thời ra lệnh cho hạ nhân:
“Mang nước tới!”
…
Ta không hiểu Văn Chiêu phát điên chuyện gì.
Cho đến khi thấy hắn hết lần này tới lần khác lau rửa tay cho ta, ta mới nhận ra… cổ tay này từng bị Thẩm Lâm Xuyên chạm vào.
Ta đau đến khẽ hít lạnh.
“Văn Chiêu! Chàng đang ghen sao?”
Nam nhân khựng lại.
Nếu là trước kia, hắn nhất định sẽ phủ nhận.
Nhưng có lẽ vì quan hệ giữa chúng ta đã không còn đóng băng như trước, hắn trái lại trở nên thẳng thắn hơn.
“Không sai… ta ghen rồi.”
“Chẳng lẽ ta không nên ghen?”
“Nàng là thê t.ử được ta dùng kiệu lớn tám người khiêng cưới vào cửa.”
“Nàng còn sinh cho ta Hằng nhi.”
“Thẩm Lâm Xuyên những năm qua đã từng vì nàng làm được gì?”
“Năm đó sau chuyện ở hồ sen, hắn căn bản không dám đứng ra bảo vệ nàng.”
Thấy Văn Chiêu lại sắp động thật, ta liền hôn nhẹ lên má hắn một cái, định chuyển chủ đề.
“Vậy… cứ làm theo kế hoạch đi.”
“Để ta tương kế tựu kế, dụ địch mắc câu.”
Lực đạo Văn Chiêu chà tay cho ta đột nhiên mạnh thêm.
“Nói tới nói lui, nàng vẫn muốn quay về bên cạnh hắn!”
Nam nhân vẫn chưa hoàn toàn tin ta.
Cho dù hôm nay ta đã dẫn hắn đi gặp Thẩm Lâm Xuyên.
Ta bất lực, chỉ đành tiếp tục hôn hắn.
Sắc mặt Văn Chiêu hơi dịu xuống, nhưng lại bắt đầu mất tự nhiên.
“Đường Thấm Chỉ… nàng không thể đối xử với ta như vậy.”
Ta bật cười, lại ghé tới hôn hắn thêm cái nữa.
“Vì sao không thể?”
“Không phải chính chàng nói sao? Ta là thê t.ử được chàng dùng kiệu lớn tám người khiêng cưới về.”
Văn Chiêu cũng bật cười thành tiếng.
“Nàng cho rằng như vậy là có thể mê hoặc được ta?”
Không thể sao?
Ta thấy khóe môi hắn cong lên mãi không chịu hạ xuống kia mà.
Rất nhanh sau đó, Văn Chiêu bắt đầu chủ động.
Qua thật lâu, cằm hắn tựa lên vai ta.
“A Chỉ…”
“Đừng gạt ta, cầu xin nàng.”
“Đừng gạt ta nữa.”
Đuôi mắt đỏ hoe của nam nhân ánh lên tầng nước mỏng.
Trong lòng ta bỗng rung động khó hiểu, theo bản năng cúi xuống hôn đi chút lệ ý còn sót lại nơi khóe mắt hắn.
“Được, ta không lừa chàng.”
Ngay lúc Văn Chiêu sắp hoàn toàn chìm đắm, ngoài cửa lại vang lên tiếng quậy phá của Hằng nhi.
“Phụ thân! Mẫu thân! Hai người lại cãi nhau nữa sao?”
“Phụ thân, người đừng đ.á.n.h mẫu thân! Con không cho phép!”
Tiểu gia hỏa không ngừng đập cửa.
Ảnh Cửu chỉ đành khuyên nhủ.
“Tiểu công t.ử, Vương gia với Vương phi không đ.á.n.h nhau đâu, người đừng quấy nữa.”
Hằng nhi lập tức phản bác:
“Con không tin!”
“Mở cửa!”
“Nếu không đ.á.n.h nhau thì vì sao lại có tiếng khóc?”
Ảnh Cửu vò đầu bứt tai.
“…”
Ta vừa định đẩy Văn Chiêu ra, hắn đã cười khổ bất đắc dĩ.
“Không được…”
“Ta không muốn nhịn nữa.”
“Nàng mau dỗ Hằng nhi đi.”
Khó khăn lắm mới dỗ xong đứa lớn, giờ lại phải đi dỗ đứa nhỏ.
Ta đành hướng ra ngoài cửa nói mấy lời mềm mỏng, còn hứa sẽ làm Phật nhảy tường cho nó ăn.
Lúc ấy tiểu gia hỏa mới chịu yên tâm.
“Vậy được, nhưng phụ thân tuyệt đối không được đ.á.n.h mẫu thân đâu đó.”
Mấy ngày sau, Văn Chiêu dường như đã thông suốt điều gì.
Biết rõ ta đang dỗ hắn, hắn lại nhân cơ hội được voi đòi tiên.
Cuối cùng cũng tới ngày thực hiện kế hoạch.
Ta bỏ bản đồ phòng thủ giả vào túi thơm, lặng lẽ chờ người tới bắt cóc mình.
Văn Chiêu vẫn không yên tâm.
Hắn nắm đầu ngón tay ta, lúc siết c.h.ặ.t lúc buông lỏng.
“Đổi kế hoạch đi, A Chỉ…”
Ta lắc đầu.
“Phu quân, chỉ khi Thẩm Lâm Xuyên hoàn toàn sụp đổ, triều cục mới ổn định.”
“Khi ấy chúng ta mới có thể sống yên ổn.”
“Hắn còn sống một ngày, trong lòng chàng sẽ còn một cái gai.”
“Cái gai này… để ta nhổ giúp chàng.”
Trên mặt Văn Chiêu viết rõ ba chữ “không tình nguyện”.
Nhưng ta cũng đã phát hiện ra nhược điểm của hắn.
Ta trừng hắn một cái, người này liền ngoan ngoãn phối hợp diễn kịch với ta.
Hôm ấy, Nhiếp Chính Vương phủ cố ý lơi lỏng phòng bị.
Người Thẩm Lâm Xuyên phái tới dễ dàng đưa ta đi.
Hằng nhi không biết chuyện, đứng giữa sân khóc đến khàn cả giọng.
Văn Chiêu giả vờ bị thương.
Trước khi rời đi, ta nhìn hai cha con bọn họ lần cuối.
Một lớn một nhỏ… nhìn thật đáng thương.
…
Giống hệt kiếp trước, sau khi rơi vào tay Thẩm Lâm Xuyên, ta cũng không hề có được tự do.
Hắn giam lỏng ta.
Khi Đường Uyển Nhu tới gặp ta, ta biết Thẩm Lâm Xuyên đang nghe lén bên ngoài.
Kiếp trước, ta mất hết lý trí, chỉ biết oán trách.
Nhưng lúc này, ta tỉnh táo vô cùng, quá rõ mình nên làm gì.
Cho nên, khi Đường Uyển Nhu tháo bỏ lớp ngụy trang, lộ ra bộ mặt thật, ta dứt khoát đ.â.m thủng bí mật ấy.
“Tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ thật sự cho rằng Đại điện hạ sẽ để tâm tới loại tàn hoa bại liễu như tỷ sao?”
“Tác dụng của tỷ chỉ là làm con tin thôi.”
Đường Uyển Nhu cười duyên, cho rằng mình đã thắng rồi.
Ta lặng lẽ thở dài.
Đường gia quyền thế ngập trời, nhiều đời phú quý.
Nữ nhi Đường gia ai nấy đều có dung mạo xuất chúng.
Chaporia
Bình Luận (0)