
Giới Thiệu
Ta trời sinh thuộc kiểu vừa chạm gối là ngủ ngay, sấm đánh cũng không tỉnh.
Ấy vậy mà lại được Thủ phụ Bùi Tịch, kẻ tâm ngoan thủ lạt, quyền khuynh triều dã, dùng kiệu tám người khiêng rước về phủ, nâng như tổ tông mà cung phụng.
Nguyên nhân chẳng có gì khác.
Bùi Tịch mắc chứng mất ngủ nóng nảy cực kỳ nghiêm trọng, suốt ba năm chưa từng chợp mắt.
Chỉ cần bị kích thích một chút là có thể tống người vào ngục.
Trùng hợp thay, giấc ngủ của hắn lại bị trói chặt với ta.
Chỉ cần ta ngủ ngon, hắn cũng sẽ chìm vào giấc mộng.
Mấy tháng trước, có nha hoàn nửa đêm đánh rơi chén trà, làm ta giật mình tỉnh giấc.
Sáng hôm sau, cả nhà nha hoàn kia bị lưu đày sạch sẽ.
Kể từ đó, trong phủ Thủ phụ, đừng nói người, đến cả con kiến bò ngang qua cửa phòng ta cũng phải nhẹ chân nhẹ tiếng.
Cho đến ngày Bùi Tịch xuống Giang Nam cứu tế.
Vị hôn thê chính thức của hắn, Thẩm Như Lan, mới vào phủ vài hôm đã lạnh mặt dẫn người xông tới phòng ta.
“Giữa ban ngày còn ngủ?”
“Một thứ tiện nhân không rõ gốc gác mà cũng dám lười biếng?”
Nói xong, nàng ta hắt thẳng một chậu nước lạnh buốt lên người ta.
Ta bị dội đến run bắn, lập tức tỉnh hẳn.
Thẩm Như Lan lại đổ ào một rổ đậu xuống đất.
“Hôm nay nếu ngươi không phân riêng đậu đỏ với đậu xanh cho ta, thì cả đời này đừng mong ngủ nữa.”
Ta lau nước trên mặt, ngoan ngoãn ngồi xuống nhặt từng hạt.
Đỏ.
Xanh.
Đỏ.
Xanh…
Buồn ngủ đến mức đầu ta gật lên gật xuống như gà mổ thóc.
Chỉ không biết vị Diêm Vương sống cách ngàn dặm kia… giờ có đang nghiến răng mài đao hay chưa.
…
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)