20px

10

Chiều tối hôm sau, trong sân tướng phủ quỳ đầy người.

Thôn trưởng, còn có mấy tên vô lại thường xuyên bắt nạt chúng ta, đều bị ám vệ dùng dây thừng trói như bánh chưng, ném trên nền đá xanh.

Bọn họ sợ đến mức liên tục dập đầu, mùi nước tiểu khai nồng tràn khắp sân.

“Tướng gia tha mạng! Thảo dân không biết đó là gia quyến của tướng gia!”

Thôn trưởng dập đầu đến máu chảy đầy trán.

Bùi Yến ngồi trên ghế thái sư dưới mái hiên.

Hắn thay một bộ áo đen sạch sẽ, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.

Hắn ôm ta trong lòng.

Đây là lần đầu tiên ta ngồi trên chiếc ghế thoải mái như vậy, từ trên cao nhìn xuống những kẻ từng giẫm ta dưới chân.

Bùi Yến chỉ vào tên thôn trưởng bụng phệ, cúi đầu hỏi ta.

“Là hắn đá vào bụng nương con sao?”

Ta nhìn kỹ đôi giày kia, gật đầu.

“Đúng, hắn cứ đá mãi, vừa đá vừa cười.”

Bùi Yến phất tay.

Hai ám vệ bước lên, một trái một phải đè thôn trưởng xuống.

Một người rút đao, dứt khoát chém đứt hai chân thôn trưởng.

Người còn lại nhấc chân, đá thật mạnh vào bụng thôn trưởng.

Một lần, rồi lại một lần…

Tiếng kêu thảm xé rách bầu trời đêm tướng phủ.

Thôn trưởng lăn lộn điên cuồng trên đất, bụng bị đá thành một lỗ máu, ngay cả ruột cũng trào ra.

Ta mở to mắt nhìn, chẳng thấy sợ chút nào.

Trước kia lúc bọn họ đánh nương thân, bọn họ cười rất lớn.

“Còn ai từng đánh nàng?” Giọng Bùi Yến không có chút dao động.

Ta duỗi bàn tay nhỏ, chỉ từng người một.

“Gã Trương rỗ kia, hắn cướp nửa cái bánh ngô nương thân đổi được nhờ giặt quần áo, còn đẩy nương thân xuống con sông đóng băng.”

“Vương quả phụ kia, bà ta dẫn người ném đá vào miếu hoang nơi chúng ta ở, đập rách trán nương thân.”

“Còn hắn nữa, hắn từng hắt nước sôi lên tay nương thân.”

Mỗi lần ta chỉ một người, ám vệ lại xách đao bước tới.

Cắt gân tay, móc mắt, dội dầu nóng sôi lên người.

Cả hậu viện tướng phủ biến thành cối xay thịt máu me, tiếng kêu thảm, tiếng cầu xin vang lên không dứt.

Quản gia đứng bên cạnh sợ đến run lẩy bẩy, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Bùi Yến che mắt ta.

“Đừng nhìn, bẩn.”

Nhưng ta đã nhìn thấy rõ.

Hồn phách nương thân vẫn luôn đứng giữa sân.

Những vệt máu phun ra xuyên qua thân thể người, không để lại bất cứ dấu vết nào.

Người nhìn những kẻ đang lăn lộn kêu gào trên đất, thần sắc bình tĩnh.

“Đủ rồi.” Người nói với không khí.

Nhưng Bùi Yến không nghe thấy.

Hắn hạ lệnh kéo tất cả những kẻ này đến bãi tha ma ngoài thành, cho chó hoang ăn.

Làm xong tất cả, Bùi Yến ôm ta trở về chính phòng.

Trên chiếc giường lớn là thi thể nương thân.

Bùi Yến sai người thay cho nương thân những bộ lụa là gấm vóc xa hoa nhất trong tướng phủ.

Nhưng gương mặt người vẫn khô quắt biến dạng.

Bùi Yến đi tới, ngồi xuống bên giường.

Hắn dùng ngón tay từng chút từng chút chải lại mái tóc khô héo của nương thân.

“Vân Thư, những kẻ ức hiếp nàng, ta đã giết sạch rồi.” Hắn thấp giọng thì thầm.

“Nàng vui không?”

Ta nhìn hồn phách nương thân.

Nương thân lắc đầu.

Ta thay người trả lời: “Nương thân không vui. Người nói những chuyện này đều vô ích, người chết không thể sống lại.”

Tay Bùi Yến khựng lại.

Hắn ngẩng đầu, hai mắt đầy tơ máu nhìn ta.

“Rốt cuộc nàng muốn ta làm gì? Nàng muốn ta xuống dưới đó bầu bạn với nàng sao?”

11

Mấy ngày sau, trong kinh thành xảy ra một chuyện động trời.

Bùi tướng quyền khuynh triều dã muốn cưới một người chết.

Tam thư lục lễ, kiệu lớn tám người khiêng, nghênh cưới một thi thể nữ đã thối rữa.

Văn võ bá quan lén mắng hắn điên rồi.

Thậm chí có ngự sử lấy cái chết can gián, nói việc này trái luân thường, làm bại hoại triều cương.

Bùi Yến trực tiếp rút kiếm trên triều, chém đầu tên ngự sử kia.

Từ đó không còn ai dám nói thêm một câu.

Ngày đại hôn, tướng phủ treo đầy lụa đỏ.

Bùi Yến mặc hỷ phục đỏ rực, nhưng cả người lại gầy đến biến dạng.

Hắn tự tay ôm nương thân cũng mặc giá y đỏ tươi vào tiền sảnh.

Ôm người bái thiên địa.

Ta đứng bên cạnh nhìn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...