Tôi chỉ nghe Tống Thanh Vân gọi một tiếng, sau đó cả người liền rơi thẳng xuống nước, tiếng nước lập tức át hết mọi âm thanh khác, tôi chẳng nghe thấy gì nữa.
Đến khi tôi cố sức đạp tay đạp chân ngoi lên khỏi mặt nước thì chỉ thấy Tống Thanh Vân đỏ hoe cả mắt, trợn trừng nhìn tôi chằm chằm, như thể cực kỳ tức giận.
Mọi người luống cuống tay chân ném áo phao cho tôi, đợi tôi được kéo lên rồi, Tống Thanh Vân mới từ từ đi đến bên cạnh tôi, hỏi: “Tô Vãn, em giỏi, em thật giỏi.”
Anh vừa mở miệng, giọng nói có chút run rẩy, tôi đoán anh bị lạnh, bèn cười đùa nói: “Tống Thanh Vân, tôi mà ốm thì phải thêm tiền đấy.”
Anh im lặng nhìn tôi một lúc, đột nhiên nói: “Tôi tặng em một căn nhà.”
Tôi lập tức cười ôm quyền nói: “Cảm ơn sếp!”
“Rồi thì, quan hệ của chúng ta, kết thúc từ hôm nay.”
Tôi sững người.
Tống Thanh Vân quay đầu đi, gió biển thổi tung tóc mái trước trán anh ra đôi chút, để lộ nửa bên sườn mặt rất đẹp.
Hóa ra… chỉ đến hôm nay thôi sao.
Tôi nhìn anh, trong lòng có chút mất mát.
Biết thế lúc nãy khi muốn nôn thì cố nhịn thêm một chút, như vậy, vào ngày cuối cùng này, ít ra tôi còn có thể giữ lại cho mình đôi chút ký ức tốt đẹp.
7
Sau khi xuống thuyền, Tống Thanh Vân đúng hẹn tặng tôi một căn nhà trị giá năm triệu, sau đó thì không còn liên lạc với tôi nữa.
Tôi ôm điện thoại, tâm trí lơ đãng chờ mấy ngày, chờ đến lại là cuộc gọi từ bệnh viện.
Mẹ tôi sắp không qua khỏi rồi.
Hồi còn trẻ, bà bị người ta đánh đập giữa đường, đánh hỏng cả cơ thể, mấy cơ quan nội tạng đều tổn thương nghiêm trọng.
Tôi không trả nổi chi phí ghép tạng, chỉ có thể nghĩ cách gom tiền, để bệnh viện cầm cự mạng sống cho bà.
Dẫu bà có nghìn vạn điều không tốt, nhưng cuối cùng bà vẫn là mẹ tôi, tôi không thể mắt mở trừng trừng nhìn bà chết ngay trước mặt mình.
Nhờ phúc của Tống Thanh Vân, cuối cùng tôi cũng sắp xếp được cho mẹ mình thay thận, nhưng phản ứng thải ghép quá nghiêm trọng, đến khi tôi chạy tới bệnh viện, bà trông còn gầy trơ xương hơn cả tháng trước.
“Vãn Vãn.” Bà khẽ gọi tên tôi, dường như muốn giơ tay sờ mặt tôi.
“Mẹ xin lỗi con, đợi mẹ đi rồi, con hãy sống tốt cuộc đời của mình, đừng để bất kỳ ai kéo chân con nữa.”
Khóe mắt đục ngầu của bà thoáng cái đã chứa đầy nước mắt.
Tay còn chưa chạm tới mặt tôi, đã rũ xuống bất lực.
Cho đến khi toàn bộ thiết bị đều biến thành một đường thẳng, tôi mới ngẩn ngơ nhìn quanh, dường như tất cả biến cố này đến quá đột ngột, khiến tôi hoàn toàn không kịp trở tay.
Mẹ chết rồi, tôi chịu đựng bao nhiêu năm như vậy, bà cũng chịu đựng bao nhiêu năm như vậy, vậy mà lại cứ thế chết rồi.
Khi tôi ngồi ngây người ở hành lang bệnh viện, email của ngôi trường nước ngoài mà trước đó tôi đã nộp hồ sơ cũng gửi tới thư báo trúng tuyển.
Tôi mở email ra, nhìn chằm chằm bức thư ấy rất lâu, rốt cuộc vẫn không kìm được mà bật khóc nức nở.
8
Căn nhà mà Tống Thanh Vân hứa tặng tôi, một tháng sau thì giấy chứng nhận bất động sản đã đến tay tôi.
Điều tôi không ngờ tới là, người đến đích thân đưa lại chính là Tống Thanh Vân.
Anh đứng ở cửa nhà tôi, nhìn tôi đang dọn đồ, lạnh nhạt nói: “Đã vội vàng muốn dọn vào rồi à?”
Tôi theo bản năng quay đầu nhìn lại, nhưng trong nhà lại lộn xộn đến quá mức.
Nhưng những thứ này không phải để dọn nhà.
Tôi sắp xuất ngoại rồi, trong nhà cũng không có ai trông nom, tôi định bán hết những thứ cũ kỹ, không dùng nữa, để tránh hai năm nay vì không ai dọn dẹp mà bám bụi.
Nhưng Tống Thanh Vân dường như cũng không định hỏi tiếp, rất nhanh đã nói: “Hôm nay đi cùng tôi tham dự một hoạt động.”
Tôi có chút khó hiểu nhìn anh, Tống Thanh Vân hơi bực bội gãi gãi đầu, nói: “Mẹ tôi giới thiệu cho tôi một đối tượng xem mắt, cô giúp tôi chặn lại nhé, lần cuối cùng thôi, qua lần này tôi cũng sẽ không tìm cô nữa.”
Anh lại bổ sung: “Không để cô đi không đâu, tôi sẽ trả tiền cho cô.”
Trong lúc nhất thời tôi không nghĩ đến chuyện tiền nong, dù sao mẹ cũng đã đi rồi, tiền đối với tôi mà nói, đã không còn quan trọng đến thế nữa.
Tôi chỉ đầy đầu đều là câu vừa rồi của Tống Thanh Vân: “Lần cuối cùng, qua lần này tôi sẽ không tìm cô nữa.”
Thực ra, tôi sắp xuất ngoại rồi, cho dù anh có muốn tìm tôi cũng vô ích, tôi tự giễu nghĩ trong lòng, nhưng cảm giác chua xót đang dâng lên trong cổ họng lại thế nào cũng không thể che giấu được.
Tôi hắng giọng, gật đầu cười nói: “Được thôi, tôi chuẩn bị một chút, tối sẽ đến tìm anh.”
Thấy tôi cười, trên mặt Tống Thanh Vân thoáng hiện lên chút mất tự nhiên, anh thô giọng nói: “Tùy cô.”
Buổi tối lúc tôi chuẩn bị ra cửa, Tống Thanh Vân cho người mang tới một bộ lễ phục màu vàng tươi. Đến khi tôi bước vào, Tống Thanh Vân nhìn tôi, ánh mắt như khựng lại trong chốc lát.
Anh nhanh chân bước về phía tôi, khẽ nói: “Sao giờ này mới tới?”
Tôi cũng nhỏ giọng đáp: “Bộ quần áo này hơi khó mặc, nên chậm một chút.”
Tống Thanh Vân không nhịn được nhìn tôi thêm mấy lần, rồi có chút thẹn quá hóa giận mà quay đầu đi, kéo tôi đến trước mặt một đôi vợ chồng trung niên, cố giữ bình tĩnh nói: “Ba, mẹ, đây là bạn gái con, Tô Vãn.”
Cha mẹ Tống liếc nhìn nhau, khóe môi nhếch lên. Tôi còn tưởng họ sẽ mở miệng mỉa mai tôi, không ngờ họ lại quay sang mắng Tống Thanh Vân một trận té tát.
“Đừng lừa ma nữa, đẹp thế này mà nhìn trúng cậu à? Chắc là bỏ tiền thuê rồi.”
…… Tuy rằng, xét theo một nghĩa nào đó thì cũng đúng, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên tôi thấy có người tự hạ thấp con trai mình như vậy.
Tống Thanh Vân thờ ơ cười cười, nói: “Mẹ cứ mặc kệ con có bỏ tiền hay không, tóm lại, con có bạn gái rồi, chuyện xem mắt khỏi cần nhắc nữa, con sẽ không đồng ý đâu.”
Nói xong, Tống Thanh Vân kéo tôi đi sang bên kia. Bộ dạng này của anh ngược lại giống hệt lúc tôi mới quen anh trước kia.
Tôi nhìn khuôn mặt trắng trẻo của Tống Thanh Vân, nghĩ đến chuyện lát nữa mình phải làm, trong lòng không khỏi dậy lên một trận bồn chồn. Đến khi quay đầu lại, tôi không ngờ mình đã bất giác uống cạn một ly rượu.
Tống Thanh Vân thấy dáng vẻ uống rượu như uống nước của tôi, có chút nghi hoặc. Tôi cười giải thích: “Có hơi khát thôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)