21.
Vào khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, tôi cũng chui vào trong.
Trong thang máy có một áp lực vô hình đè ép lên tôi, khiến tôi không thể động đậy.
Tôi nhìn bé trai nhấn thêm một loạt nút tầng, nhìn chính mình tức đến mức nổi trận lôi đình.
Tầng 9 tới rồi.
Bà cụ dẫn bé trai đi.
Lại là một tiếng động lớn, cửa thang máy giống hệt khi ấy, bị bật ra, không thể đóng lại nữa.
“Thang máy hỏng rồi?”
“Tôi” thử đóng cửa mấy lần, vẫn thất bại như cũ.
Tôi vươn tay muốn ngăn “tôi” lại, lại nhìn thấy tôi cúi đầu, cả người cứng đờ.
Tôi cúi đầu nhìn bản thân, trên chân vẫn đang mang đôi giày vải màu xám.
Đèn trần rè rè chớp tắt, con số “9” trên màn hình nhảy lên hai cái, đột nhiên tắt ngúm.
Đèn tắt, bóng tối nuốt chửng tất cả.
Mọi thứ đều quen thuộc.
Tôi sốt ruột tiến lên hai bước: “Không phải đâu, đừng sợ, nghe tôi nói!”
Đèn trần bỗng sáng lên, ánh sáng còn trắng bệch hơn trước.
Mắt thấy tôi sợ đến mức sắp chạy, tôi vội vàng vươn tay ra.
“Tôi” hét lên rồi lao ra khỏi thang máy.
Hóa ra bóng đen cũng là tôi.
Đáng tiếc, vào giây phút này, “tôi” một lòng cho rằng thứ ở sau lưng cô ấy là bà già kia.
22.
“A lô, tôi muốn báo cảnh sát…”
“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi không nằm trong vùng phục vụ…”
Cửa thang máy không đóng lại được, tôi trơ mắt nhìn chính mình báo cảnh sát, nhìn cô ấy lặp lại tất cả những gì tôi từng làm trước đó.
Cô ấy co người ngồi xổm trong góc, hai mắt nhìn chằm chằm vào tôi, sợ tôi lao ra khỏi thang máy.
Tôi không thể nói chuyện với cô ấy, chỉ có thể thông qua cử chỉ để giải thích tình hình hiện tại.
“Chỉ có đồ ngốc mới đi vào.” Cô ấy thầm mắng.
Chính là đồ ngốc đấy!
Tôi thật sự muốn mắng chết chính mình.
“Cứu mạng với!”
“Đừng đi!”
Tôi giãy giụa một chút, lại bị tôi ở bên ngoài hiểu thành tôi muốn lao ra ngoài bắt cô ấy.
Cô ấy nghiến răng đi về phía căn 904.
Cô ấy gặp nguy hiểm rồi.
Nhưng tôi cũng biết tiếp theo nên làm gì rồi.
23.
Tôi giãy giụa rất lâu, cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc của sức mạnh thần bí kia.
Mắt thấy cô ấy sắp bị ném vào chảo dầu, tôi dốc hết sức đâm về phía bà cụ.
Nhìn cô ấy co giò chạy mất, tôi bật dậy đấm một quyền vào răng cửa của bà cụ.
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, đồ chiên không tốt cho sức khỏe!”
24.
Thang máy đi xuống không gian dưới lòng đất, nơi đó tôi không thể tới được.
Nhưng không sao, tôi biết mình có thể sống sót ra ngoài.
Tôi tìm thấy bé gái kia ở tầng 5.
Sau khi xin lỗi, tôi cầu xin con bé cứu tôi.
“Lần này nhất định phải cứu cô ấy, dù dùng cách gì cũng được!”
Bé gái thở dài: “Lần nào chị cũng nói như vậy.”
“Đánh ngất cô ấy, trói cô ấy lại, thế nào cũng được, cầu xin em.”
Bé gái nhìn tôi: “Có thể được cứu hay không trước giờ chỉ nằm ở chính chị.”
Tôi chán nản cúi đầu.
“Nhưng lần này em cũng sẽ giúp chị.”
25.
“Chị ơi, đến nhà em trốn một lát đi.”
Cô ấy đã tới tầng 5 rồi.
“Em là ai?”
“Nếu chị không muốn bị hấp chín thì đến nhà em.”
“Cái gì?”
“Chị không phát hiện không khí đang càng ngày càng nóng sao?”
Cô ấy cắn môi dưới, lấy hết can đảm nắm lấy tay bé gái.
Ấm áp, có thân nhiệt.
Phán định là người sống.
“Mau đi theo em.”
……
“Mau vào đi.”
“Mau vào đi!” Tôi gào lên bên tai cô ấy.
“Được.”
“Đừng vào cùng nó!”
26.
“Không được vào, nó đang mê hoặc cô.”
“Anh nói láo!” Tôi chỉ vào Vương Dương lớn tiếng mắng chửi.
Nhưng tôi không thể chạm vào bọn họ, chỉ có thể nhìn Vương Dương kéo người đi.
“Chị ơi, hắn mới là người muốn hại chị.”
“Yêu nghiệt.” Người đàn ông quát lớn một tiếng, ném ra một lá bùa giấy.
Nhìn lá bùa, hai chân tôi suýt nữa mềm nhũn.
Không thể như vậy, như vậy chỉ sẽ lặp lại vô nghĩa mà thôi!
Lần này, tôi đột ngột lao lên, thay bé gái chặn lá bùa.
“Á!” Tôi hét thảm một tiếng, cơ thể bị đốt thủng một lỗ.
Bé gái ngơ ngác nhìn tôi.
“Sao lại như vậy…” Vương Dương sững người.
Dù vậy, anh ta vẫn vừa kéo tôi lùi lại.
“Chị ơi, không thể đi theo hắn.”
“Chị sẽ hối hận.”
Tôi nhìn chằm chằm bé gái, ánh mắt tràn đầy cảnh cáo.
“Đẩy cửa.”
Bọn họ đã lùi tới trước cửa an toàn.
Lần này, “tôi” do dự.
“Meo!”
Một tiếng mèo kêu sắc nhọn vang lên, một con chó săn đen thon dài đột nhiên lao ra.
Nó cắn một phát vào bắp chân của Vương Dương, miệng vết thương lập tức bốc khói xèo xèo.
“Anh Mi! Đừng cắn chết!”
“Cơ thể này là chồng của Bao Huyền!”
Chó săn buông miệng, nhắm vào bụng dưới của Vương Dương tung một chuỗi đá liên hoàn.
Vương Dương trông có vẻ cường tráng không ngờ lại không chịu nổi một đòn như vậy, bị một con chó đá ngất đi.
Bé gái hình như cũng rất sợ con chó săn này, chẳng biết từ lúc nào, con bé đã trốn về trong nhà.
Tôi chớp mắt, đứng tại chỗ ú ớ không nói nên lời.
Một cô gái tóc ngắn chạy từ cầu thang bộ lên, cô ấy xoa đầu chó săn, rồi nói với tôi: “Xin chào, tôi tên là Chu Tử Đồng.”
“Tôi tới cứu cô.”
Tôi chỉ vào bản thân, cô ấy khẳng định gật đầu.
“Thật sự là tới cứu tôi sao?”
Cô ấy chỉ vào Vương Dương đang nằm trên đất: “Tôi đã giúp cô giải quyết kẻ lừa cô này rồi.”
“Tôi có thể tin cô không?” Tôi đã bị lừa đến ám ảnh rồi.
“Cô có thể sờ thử nó.” Chu Tử Đồng chỉ vào con chó bên cạnh mình.

Tôi nhìn qua nhìn lại giữa bọn họ, cẩn thận vươn tay ra.
Đó không phải một con chó bình thường.
Xuất phát từ bản năng của quỷ hồn, tôi bịch một tiếng quỳ xuống: “Chào đại nhân!”
Tôi tin rồi.
Chó săn hơi ngẩng đầu.
“Giới thiệu lại một chút, tôi tên là Chu Tử Đồng, là một blogger thú cưng, đang đối đầu với đám ma quỷ của thành phố này.”
“Bây giờ, tôi mời cô gia nhập chúng tôi.”
“Được, tôi đồng ý.”
Chính văn hoàn.
Ngoại truyện 1.
Việc đã đến nước này, tôi lưu luyến nhìn cơ thể của mình.
Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, tôi đã thay đổi vận mệnh của mình.
Bây giờ, tôi nên đi rồi.
Tôi của thời không này nhất định phải sống thật tốt nhé.
“Mọi người nhất định phải… chăm sóc tốt cô ấy.”
“Tôi phải đi rồi.”
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận bản thân sắp tan biến.
Ngoại truyện 2.
“Hả?”
“Tôi vất vả lắm mới cứu cô, sau đó cô lại muốn đi, không gia nhập đội của tôi nữa à?”
Tôi sững ra, chỉ vào một tôi khác: “Ừm?”
Chu Tử Đồng bừng tỉnh, tiến lên chọc chọc vào đầu “tôi”: “Cô không phát hiện từ nãy đến giờ cô ấy giống như khúc gỗ à?”
Chớp mắt một cái, “tôi” thật sự biến thành tượng gỗ.
“Ừm?!”
“Ký ức của cô ấy đã bị khu vực này ô nhiễm rồi, trước tiên đưa cô ấy rời khỏi đây, về chỗ chúng ta.”
Chó săn nói với Chu Tử Đồng.
“Ồ ồ ồ ồ!”
Ngoại truyện 3: Nhà Chu Tử Đồng.
Tôi theo Chu Tử Đồng về nhà cô ấy.
Nhà cô ấy có mèo, có chó, có vẹt, còn có… ừm, một tinh dây chuỗi.
À không đúng, là một người trên người đeo đầy các chuỗi có thể trừ tà.
Tôi không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: “Mấy thứ cô đeo đều vô dụng, đều là đồ thủ công mỹ nghệ ở khu du lịch, chẳng có pháp lực gì đâu.”
“Sau này tôi khắc cho cô một cái, bằng cả đống trang bị trên người cô.”
Đúng rồi, sau khi rời khỏi khu chung cư đó, ký ức của tôi đã hoàn toàn khôi phục.
Tôi là cháu gái của bậc thầy điêu khắc gỗ, cả gia tộc chúng tôi đều làm nghề điêu khắc gỗ.
Hơn nữa không phải điêu khắc gỗ bình thường, mà là loại có thể nhập linh.
Ông nội tôi rất lợi hại, nhưng đáng tiếc, đến đời tôi vì bản thân tôi không thích mê tín phong kiến, nên chỉ học được chút da lông.
Sự xuất hiện của giai đoạn đặc biệt, cộng thêm cái chết của mẹ, càng khiến tôi thất vọng với nghề này, chuyên tâm làm người kế thừa chủ nghĩa xã hội, bỏ bê kỹ nghệ này.
Sau đó, khu chung cư tôi ở bị ma quỷ xâm nhập.
Tôi không đấu lại đám ma quỷ đó, chết queo rồi.
Nhưng tôi không hoàn toàn từ bỏ, tôi dựa vào những thứ mình từng học để phong ấn một phần linh hồn của mình vào tượng gỗ.
Từ đó, vòng lặp hết lần này đến lần khác bắt đầu.
Cho đến khi Chu Tử Đồng cứu tôi ra.
“Chỗ tôi tạm thời chỉ còn chuột hamster thôi, hay là cô tạm làm chuột hamster trước nhé.”
Chu Tử Đồng bưng một con chuột hamster nhỏ tới trước mặt tôi.
“?”
“Cô yên tâm, mấy bé đáng yêu này đều tự nguyện, anh Mi đã thương lượng với chúng nó rồi.”
“Chúng tôi không giống bên cạnh, thích làm trò cưỡng ép đoạt xá.”
“Ý tôi là, không có lựa chọn khác sao?”
Chu Tử Đồng sờ sờ mũi: “Có thể có, nhưng tôi phải ra ngoài tìm, chu kỳ có lẽ sẽ khá dài.”
“Trước mắt đang lúc cần người, cô dùng tạm đi.”
Được thôi.
Tôi thả lỏng bản thân, để mình nhập vào người chuột hamster.
Tầm nhìn thay đổi, tất cả mọi thứ đối với tôi đều trở nên khổng lồ.
Tôi men theo tay Chu Tử Đồng bò lên vai cô ấy.
Con vẹt kia bay tới bên vai còn lại của cô ấy, ríu rít: “Thân xác của chồng tôi vẫn ổn chứ?”
Chu Tử Đồng xoa xoa nó: “Vẫn ổn, chỉ bị anh Mi đá mấy cái thôi.”
“Sao không đưa anh ấy về?”
“Họ đều đã bị đánh dấu rồi, không dễ như vậy.”
Con vẹt thở dài, chuyển chủ đề sang tôi: “Được rồi, vậy người này có đáng tin không?”
“Lại là linh hồn.”
“Chỗ chúng ta không có người sống à.”
Người trốn trong đống dây chuỗi chống nạnh: “Này này này, tôi không phải người sao?”
Con vẹt nhìn cô ấy một cái: “Sức chiến đấu không bằng một miếng xá xíu.”
Chu Tử Đồng nhìn trái nhìn phải, trấn an bọn họ: “Một mình tôi rất khó cứu họ ra lúc họ còn sống.”
“Mấy người lại không hiểu chuyện huyền học, trước mắt Biên Nguyệt là người duy nhất có chút liên quan đến huyền học.”
“Cô ấy đã có thể tự nhốt mình trong vòng lặp, bên kia lại có một quỷ vương.”
“Ôi dào, lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa mà.”
“……”
“Trông bên chúng ta hình như giống một gánh hát nghiệp dư thật đấy.”
Ngoại truyện 4: Nhà Chu Vân.
Đây là lần thứ hai Chu Vân bị cướp người giữa đường.
Người làm điêu khắc gỗ kia, vốn dĩ Chu Vân muốn kéo cô ấy vào nhóm.
Trước khi Vương Minh Minh đi thì thề thốt son sắt nói không vấn đề gì, nhưng lúc quay về lại hai tay trống trơn, trên mặt mình còn có mấy dấu móng chó.
“Đồ vô dụng.” Chu Vân hừ lạnh một tiếng, “Vậy mà trước đây còn muốn đoạt xá tôi?”
Vương Minh Minh hung dữ nhìn cô ta, bất lực không thể phản bác.
Hắn cảm thấy bản thân đặc biệt mệt mỏi, rõ ràng mới đi chưa được bao lâu, sao lại có cảm giác như đã bận trước bận sau mấy tháng vậy.
Hắn không biết từ khoảnh khắc mình bước vào tòa nhà kia, bản thân cũng đã bị ảnh hưởng, hắn cũng giống Biên Nguyệt, đã trải qua cùng một chuyện rất nhiều lần.
Lý Viên Viên uống xong ly trà sữa trong tay, lau miệng: “Đối phương đã ngáng chân chúng ta bao nhiêu lần rồi.”
“Nếu còn không tìm được người, nó sẽ tức giận.”
“Bên trường học thế nào rồi? Người họ Trần kia đã về chưa?”
Chu Vân gật đầu: “Nhưng hắn nói hắn không muốn hại người.”
“Không muốn hại người?” Lý Viên Viên cười, “Câu này nói hơi muộn rồi.”
“Dù sao người không muốn hại người sẽ không đoạt xá người khác.”
“Bảo hắn đừng giả vờ nữa, nghiêm túc làm việc đi, dù sao…”
“Ai bảo người nhà hắn đã từ bỏ cơ thể kia rồi.”
Toàn văn hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...