
Giới Thiệu
Ta bị chứng mù mặt.
Gặp xong là quên sạch.
Thế mà suốt một năm thành thân, ta và phu quân vẫn vô cùng hòa hợp. Hai người đêm đến lại dắt tay nhau leo núi, ngày nào cũng quấn quýt chẳng rời.
Cho đến hôm đó.
Một nam nhân mặc chiến giáp, khí thế hùng hổ dẫn theo một cô nương mềm mại yếu đuối tìm tới tận cửa phủ, còn lớn tiếng nhận mình là phu quân của ta.
Trong lòng hắn ôm chặt nữ tử kia, giọng đầy mệnh lệnh:
“Y Y là ân nhân cứu mạng của ta. Một năm nơi biên cương đều do nàng chăm sóc ta ăn uống nghỉ ngơi. Ta đã hứa cưới nàng, từ nay nàng ấy sẽ là bình thê trong phủ. Ngươi không được phép bạc đãi nàng.”
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
Lại nhìn nữ tử trong lòng hắn.
Sau đó lịch sự hỏi một câu:
“Ngươi là ai?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)