“Bà ta nói chuẩn bị liên lạc với người nhà bên ngoại của cậu, bảo mẹ cậu tới đón cậu đi. Nói để cậu ở một mình trong làng, bà ta không yên tâm.”

Liên lạc với nhà mẹ đẻ tôi.

Bố mẹ tôi ở huyện bên cạnh, tuổi cũng lớn rồi, sức khỏe lại không tốt.

Nếu Vương Thúy Hoa thật sự đem mấy lời kia nói trước mặt mẹ tôi…

Bà sẽ tin.

Bà sẽ cho rằng tôi thật sự mắc bệnh, sẽ hoảng hốt, sẽ khóc, rồi ép tôi đi bệnh viện.

Đến lúc đó, bất kể kết quả kiểm tra ra sao, Vương Thúy Hoa cũng đều có thể tiếp tục thao túng dư luận.

Nếu kiểm tra không có bệnh, bà ta sẽ nói:

“Đấy thấy chưa, đầu óc có vấn đề nên mới không chịu thừa nhận.”

Còn nếu phát hiện ra chút bệnh vặt nào đó…

Bà ta sẽ lập tức biến nó thành bằng chứng xác thực cho toàn bộ lời đồn.

“Tú Lan? Sao cậu không nói gì?”

Tôi ngẩng đầu nhìn Lưu Tiểu Yến.

“Tiểu Yến, giúp tớ một chuyện.”

“Cậu nói đi.”

“Nếu Vương Thúy Hoa thật sự liên lạc với mẹ tớ, cậu giúp tớ chặn lại nhé. Cứ nói tớ đang ở chỗ cậu, tinh thần rất tốt, đừng để mẹ tớ lo lắng chạy tới đây.”

“Được, chuyện này để tớ lo. Nhưng Tú Lan, rốt cuộc cậu định làm thế nào đây? Cứ tiếp tục như này không ổn đâu.”

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói một câu mập mờ:

“Được rồi. Đợi thêm chút nữa.”

Sau khi Tiểu Yến rời đi, tôi ngồi một mình trong gian nhà tối om, lặng lẽ nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.

Đợi thêm chút nữa.

Triệu Lỗi nói ít nhất còn cần mười ngày để gom đủ toàn bộ chuỗi chứng cứ.

Mười ngày.

Tôi không biết Vương Thúy Hoa còn giở trò gì nữa.

Nhưng tôi biết mình chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, từng ngày từng ngày mà vượt qua.

Trời còn chưa sáng hẳn, tôi đã bị tiếng ồn ngoài sân đánh thức.

Ngoài cổng có người đang nói chuyện rất lớn, giống như cố ý để tôi nghe thấy.

Tôi khoác tạm áo ngoài đi ra.

Trước cổng đứng ba người.

Vương Thúy Hoa.

Trần Đại Quân.

Và một người đàn ông lạ mặc vest, xách cặp công văn.

“Ra rồi ra rồi, chính là cô ấy.”

Vương Thúy Hoa chỉ vào tôi rồi nói với người đàn ông kia:

“Luật sư Triệu xem đi, đây là con dâu cũ của tôi, Thẩm Tú Lan. Anh nhìn sắc mặt nó xem, có phải không ổn lắm không?”

Tôi mặc kệ bà ta, nhìn thẳng người đàn ông kia.

“Anh là ai?”

Người kia đưa danh thiếp tới.

“Văn phòng dịch vụ pháp lý Thúy Phong.”

Bên trên ghi tên Chu Hướng Đông.

“Chào cô Thẩm, tôi được bà Vương Thúy Hoa ủy thác tới trao đổi với cô một việc.”

“Việc gì?”

“Là thế này, bà Vương lo ngại tình trạng sức khỏe hiện tại của cô không tốt, sợ cô không thể tự lo liệu sinh hoạt hằng ngày. Bà ấy muốn thay cô xin chỉ định người giám hộ tạm thời, để bà ấy hoặc con trai bà ấy là Trần Đại Quân chăm sóc cuộc sống của cô.”

Tôi cảm thấy mình vừa nghe phải chuyện nực cười nhất đời.

“Anh nói lại xem?”

“Ý là trong thời gian cô hồi phục sức khỏe…”

“Tôi không có bệnh! Tôi không cần cái gọi là người giám hộ gì hết! Các người muốn làm gì?”

Vương Thúy Hoa đứng bên cạnh thở dài, dáng vẻ người mẹ hiền diễn đến hoàn hảo không chút sơ hở.

“Tú Lan à, con xem kìa, lại kích động nữa rồi. Mẹ đâu có muốn hại con, mẹ chỉ sợ con ở đây một mình rồi xảy ra chuyện không ai chăm sóc thôi. Con tự nhìn xem, homestay cũng chẳng mở nổi nữa, con lại không chịu đi khám. Lỡ một ngày nào đó ngất xỉu thì sao?”

“Vương Thúy Hoa, tôi nói lần cuối, tôi không có bệnh! Bà còn tiếp tục như vậy tôi sẽ báo công an!”

Trần Đại Quân từ đầu vẫn dựa vào tường không nói gì, lúc này mới lên tiếng:

“Tú Lan, đừng nóng tính vậy. Mẹ anh có ý tốt thôi. Nếu em thật sự không có bệnh thì đi kiểm tra chứng minh là được mà? Em không chịu khám, lại không cho người khác quan tâm, người ta đương nhiên sẽ nghĩ theo hướng xấu.”

Một câu “nghĩ theo hướng xấu” thật hay.

Bọn họ đã giăng sẵn một cái bẫy hoàn hảo.

Không đi khám thì bảo tôi có bệnh nhưng không chịu thừa nhận.

Đi khám rồi, chỉ cần phát hiện bất kỳ vấn đề nhỏ nào cũng sẽ bị phóng đại vô hạn.

Tôi quay sang Chu Hướng Đông.

“Anh về nói với Vương Thúy Hoa rằng một người trưởng thành khỏe mạnh, có đầy đủ năng lực hành vi dân sự thì không cần, cũng không thể bị chỉ định cái gọi là người giám hộ gì hết. Nếu anh còn tiếp tục phối hợp với họ quấy rối tôi, tôi sẽ lên Sở Tư pháp khiếu nại anh.”

Biểu cảm Chu Hướng Đông lập tức trở nên gượng gạo.

Anh ta cất danh thiếp, nói một câu “vậy cô cứ suy nghĩ thêm” rồi chuồn mất.

Nụ cười trên mặt Vương Thúy Hoa cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.

Bà ta bước sát lại gần tôi hai bước, hạ thấp giọng, nói cực nhanh:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...