Lâm Vi suy nghĩ một lát rồi nói một câu khiến tôi bất ngờ.
“Bởi vì ba năm trước tôi cũng từng bị người khác hại.”
“Hồi mới mở homestay đầu tiên trên thị trấn, đối tác của tôi ôm sạch tiền bỏ trốn.”
“Lúc đó cả thị trấn đều cười tôi ngu.”
“Không một ai giúp tôi.”
“Sau này tôi tự mình đứng dậy được.”
Cô ấy cười nhẹ.
“Tôi nhìn chị… giống như nhìn thấy chính mình của ba năm trước.”
“Chỉ là chị thảm hơn tôi.”
“Đối tác của chị không chỉ muốn cuỗm tiền.”
“Mà còn muốn lấy mạng chị.”
Tôi gật đầu.
“Tôi nhờ cô vậy.”
Ngày hôm sau, Lâm Vi lập tức bắt tay hành động.
Cô ấy liên hệ với ba blogger truyền thông địa phương có sức ảnh hưởng, sắp xếp toàn bộ vụ án của tôi từ đầu tới cuối bằng thông tin công khai và sự thật xác thực.
Không thêm thắt bi kịch.
Không cố tình giật gân.
Chỉ có sự thật.
Bản ghi cuộc gọi xác nhận của công ty bảo hiểm.
Mã số thông báo lập án của công an.
Giấy chẩn đoán giả mà Vương Thúy Hoa từng nộp.
Việc Chu Kiến Quốc làm giả hồ sơ khám ban đầu.
Cả ảnh chụp con chó sói Thanh bị xích trên núi.
Ba bài viết trong hai ngày đạt hơn một trăm nghìn lượt đọc.
Hướng dư luận thay đổi chỉ sau một đêm.
Từ chỗ chỉ một nửa chửi Vương Thúy Hoa…
Biến thành chín phần mười.
Có người bình luận:
“Cô con dâu này mạng cứng như núi ấy. Loại mẹ chồng như vậy thời xưa phải nhốt lồng heo trôi sông.”
Còn có người đào tận gốc đám tài khoản thủy quân kia.
Kết quả phát hiện toàn bộ đều đăng ký cùng một ngày.
Địa chỉ IP tập trung tại một tiệm net ở huyện.
Hai ngày sau khi im lặng, Trần Lan Phương gọi cho tôi.
Lần này bà ta không còn kiểu cách nữa.
“Thẩm Tú Lan, cô làm lớn chuyện như vậy thì có ích gì cho cô?”
“Trần Lan Phương.”
“Đám thủy quân kia là cô thuê đúng không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Tôi không biết cô đang nói gì.”
“Cô không cần biết.”
“Công an huyện đã bắt đầu điều tra rồi.”
“Vu khống và bôi nhọ nạn nhân trên mạng cũng là thêm một tội nữa.”
“Cô tự cân nhắc đi.”
Tôi cúp máy.
Tối hôm đó, toàn bộ bình luận của đám tài khoản thủy quân đều bị xóa sạch.
Im lặng tới mức giống như chúng chưa từng tồn tại.
Cuộc sống cứ thế từng ngày trôi qua.
Việc kinh doanh của homestay dần khởi sắc trở lại.
Hiệu quả quảng bá của Lâm Vi tốt hơn tôi tưởng rất nhiều.
Thậm chí có cả công ty du lịch ở thị trấn chủ động liên hệ hỏi xem có thể đưa homestay của tôi vào tuyến du lịch cuối tuần ở nông thôn hay không.
Tôi thuê thêm một cô gái trong làng phụ bếp.
Là con dâu của thím Triệu.
Tên là Chu Phương.
Ngày đầu tiên tới làm, cô ấy còn lóng ngóng, lúc cắt rau lỡ cứa vào tay.
Tôi lấy băng cá nhân dán cho cô ấy, tiện thể dạy cách cầm dao sao cho an toàn.
“Chị Tú Lan…”
“Mẹ em nói trước đây bà ấy có lỗi với chị.”
“Bảo em tới giúp việc để chuộc lỗi.”
Lúc nói câu đó, Chu Phương cúi gằm đầu, ngại tới mức không dám nhìn tôi.
Tôi bật cười.
“Mẹ em không nợ chị gì cả.”
“Em tới làm việc cho chị thì chị sẽ trả lương.”
“Không phải chuộc lỗi.”
Chu Phương đỏ mặt gật đầu.
Lần thứ hai trưởng thôn lão Chu tới tìm tôi còn mang theo một tin khác.
“Tú Lan à, trên huyện vừa có thông báo.”
“Khu này sắp được chọn làm điểm xây dựng nông thôn kiểu mẫu.”
“Ủy ban thôn đề cử homestay của cháu làm điểm mẫu về dịch vụ ăn uống.”
“Cháu có đồng ý không?”
Tôi nhìn ông ta.
“Lần trước chú mang thuốc lá với sữa tới, cháu không nhận.”
“Bây giờ dùng danh hiệu điểm mẫu để bù lại…”
“Có phải chú nghĩ cháu thích cái này không?”
Mặt lão Chu lại đỏ lên.
“Không phải bù.”
“Là homestay của cháu đúng là nơi đáng tự hào nhất trong làng.”
“Nếu cháu không muốn thì thôi, chú không ép.”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Được.”
“Nhưng cháu có một yêu cầu.”
“Cháu nói đi.”
“Sau này trong làng có chuyện người ngoài bắt nạt người khác…”
“Chú đừng giả như không thấy.”
“Bất kể là ai.”
“Bất kể đối phương có thế lực tới đâu.”
“Làm trưởng thôn không thể chỉ biết ngồi ăn cỗ.”
Lão Chu im lặng hồi lâu.
“Tú Lan…”
“Chú nhớ rồi.”
Lúc rời đi, bước chân ông ta nặng nề hơn hẳn khi tới.
Hai tháng sau, vụ án chính thức bước vào giai đoạn xét xử.
Viện kiểm sát thành phố truy tố công khai.
Phiên tòa sơ thẩm diễn ra tại tòa án trung cấp thành phố.
Lúc báo tin cho tôi, Triệu Lỗi nói anh ấy sẽ đại diện phía công ty bảo hiểm ra tòa.
Rồi hỏi tôi có muốn tới dự thính hay không.
“Phiên tòa kéo dài bao lâu?”
“Khoảng nửa ngày.”
“Cô có thể không tới.”
“Có kết quả tôi sẽ báo ngay cho cô.”
Tôi nghĩ một lát.
Chaporia
Bình Luận (0)