Tôi Không Ly Hôn/Chương 4C. 4
20px

Hứa Tòng Chu day day giữa mày, vẻ mất kiên nhẫn trong mắt gần như không che giấu nổi.

“Hôm nay là tiệc thôi nôi con gái tôi.”

“Tống Tích, cô là thân phận gì, chắc không cần tôi phải nhắc lại đâu nhỉ?”

Tống Tích hiển nhiên cũng không ngờ Hứa Tòng Chu lại có phản ứng như vậy.

Bầu không khí trở nên vô cùng ngột ngạt.

Hứa Tòng Chu ngước mắt nhìn cô ta.

“Còn chưa đi?”

Khuôn mặt nhỏ của Tống Tích lập tức đỏ bừng.

Nước mắt rơi xuống liên tục như chuỗi ngọc bị đứt dây.

Cô ta cắn chặt môi không nói lời nào.

Nhưng cũng không chịu rời đi.

Tôi khẽ thở dài, đứng dậy chỉnh lại vạt váy lễ phục, rồi nói với Hứa Tòng Chu:

“Hai người có gì thì từ từ nói chuyện đi. Tôi thấy trạng thái cô ấy thế này, một mình trở về cũng không an toàn.”

“Hay là thế này, bên ngoài để tôi chống đỡ trước. Bố mẹ bên kia tôi cũng sẽ giúp anh giấu chuyện.”

“Anh đưa cô ấy về trước đi.”

Tôi tự thấy lời mình nói chẳng có vấn đề gì.

Không cãi nhau.

Không xé mặt.

Giữ đủ thể diện cho tất cả mọi người.

Thế nhưng sắc mặt Hứa Tòng Chu lại càng khó coi hơn trước.

Anh nhìn chằm chằm vào tôi.

Bên cạnh anh, Tống Tích khóc tới mức thở không ra hơi.

Tôi thở ra một hơi nặng nề, định xoay người rời đi.

“Vậy tôi đi trước đây. Bên ngoài còn nhiều khách như vậy, hai chúng ta cùng biến mất thì không ổn lắm.”

Tôi đi ngang qua người Hứa Tòng Chu.

Nhưng anh đột nhiên siết chặt cổ tay tôi.

Lực mạnh tới mức khiến tôi đau nhói.

Tôi cau mày, theo bản năng bật thốt:

“Anh nổi điên cái gì vậy?”

Hứa Tòng Chu vẫn nhìn tôi chằm chằm, giống như muốn nhìn xuyên thủng người tôi vậy.

“Tôi và cô ấy đã lâu không liên lạc rồi.”

“Tôi cũng không biết tại sao cô ấy lại tìm tới đây.”

“Em đừng hiểu lầm, cũng đừng tức giận.”

Hứa Tòng Chu nói những lời này vô cùng nghiêm túc.

Tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Vừa rồi Tống Tích cho tôi xem video rồi, hai người tình cảm tốt lắm mà.”

“Có điều anh dù sao cũng lớn tuổi rồi, vì sức khỏe vẫn nên tiết chế một chút.”

Gương mặt Hứa Tòng Chu hết đỏ lại đen, hết đen lại trắng, đổi màu đặc sắc vô cùng.

Anh ho khẽ một tiếng rồi nói:

“Hôm qua tôi uống khá nhiều với mấy vị tổng giám đốc như Phương Việt, lúc đó cũng muộn rồi.”

“Tôi sợ trở về sẽ làm em và các con giật mình, cho nên mới tới chỗ cô ấy…”

Tôi cho anh một ánh mắt kiểu “tôi hiểu mà”.

Thậm chí còn vỗ vỗ vai anh.

“Nói chuyện với con gái nhà người ta cho đàng hoàng vào.”

“Dù sao cô ấy cũng còn trẻ, anh bao dung thêm chút.”

Hứa Tòng Chu giật giật khóe môi, hỏi:

“Em thật sự không tức giận?”

Tôi mỉm cười với anh.

“Tại sao tôi phải tức giận?”

“Cũng đâu phải lần đầu tiên anh làm loại chuyện này.

06

Hôm nay Hứa Tòng Chu thật sự quá kỳ lạ.

Tôi cũng không dây dưa thêm với anh, trực tiếp rời khỏi phòng khách.

Đương nhiên cũng không nhìn thấy tia thất vọng thoáng qua nơi đáy mắt anh.

Sau tiệc thôi nôi của con gái, tôi chính thức bước vào tập đoàn Hứa thị.

Tính cách Hứa Tòng Chu quá mức phóng túng tự do.

Hoàn toàn không phải kiểu người thích hợp kế thừa gia nghiệp.

Những năm đầu, bố mẹ chồng vẫn còn đặt kỳ vọng vào anh.

Nhưng theo việc anh ngày càng làm chuyện quá đáng, bọn họ dứt khoát từ bỏ suy nghĩ để anh tiếp quản Hứa thị.

Chuyên ngành đại học của tôi vốn là quản trị kinh doanh.

Trước đây bố chồng từng để tôi tiếp xúc thử với hai dự án.

Mà tôi đều giao ra đáp án hoàn mỹ.

Sau khi buổi tiệc hôm đó kết thúc, mẹ chồng đặc biệt tìm tôi nói chuyện riêng.

Bà mang tới một bộ trang sức phỉ thúy mà mình cất giữ nhiều năm, xem như bồi thường cho tôi.

“Thằng bé Tòng Chu bây giờ càng lúc càng không ra gì.”

“Lần này đúng là con chịu ấm ức rồi.”

“Nhưng con yên tâm, con mới là con dâu được nhà họ Hứa cưới hỏi đàng hoàng.”

“Chỉ cần bản thân con nghĩ thông suốt, đám oanh oanh yến yến bên ngoài kia, con vốn chẳng cần để vào mắt.”

Tôi hiểu ý trong lời mẹ chồng.

Năm đó bà và bố của Hứa Tòng Chu cũng từng đi lên từ tay trắng.

Khó khăn lắm mới gây dựng được một cơ nghiệp.

Đàn ông có tiền rồi sẽ thay lòng.

Năm Hứa Tòng Chu ba tuổi, bố anh ngoại tình.

Khi ấy chuyện làm ầm ĩ rất lớn, thậm chí còn suýt đi tới ly hôn.

Nhưng mẹ chồng vẫn nhịn.

Một bên chăm sóc Hứa Tòng Chu, một bên quản lý công ty.

Mấy năm sau, bố chồng lại thích những cô gái trẻ trung xinh đẹp hơn.

Nhưng ông cũng không bao giờ nhắc tới chuyện ly hôn nữa.

Trên đời này, tình cảm nói cho cùng đều phải dựa vào lương tâm.

Chỉ có lợi ích ở tầng sâu nhất mới có thể trói buộc hai người thật chặt với nhau.

Kể từ sau lần Tống Tích tới đại náo buổi tiệc, Hứa Tòng Chu đã gần hai tháng không về nhà.

Hôm nay tôi tăng ca mở một cuộc họp video.

Vừa trở về phòng, tôi đã bị một đôi tay lớn ôm ngang eo nhấc bổng lên, rồi hung hăng ném xuống giường.

Mùi rượu nồng nặc ập thẳng vào mặt, kèm theo hơi thở dồn dập bị đè nén của Hứa Tòng Chu.

Tôi vừa định mở miệng nói chuyện, môi đã bị người ta chặn lại.

Anh ngang nhiên tiến thẳng vào, thế công mãnh liệt.

Cổ họng tôi lập tức dâng lên cảm giác buồn nôn quen thuộc.

Tôi mạnh tay đẩy Hứa Tòng Chu ra.

“Anh buông tôi ra!”

Hứa Tòng Chu giữ chặt hai cổ tay tôi, ép cao lên đỉnh đầu.

Anh ngẩn người nhìn tôi, cảm xúc trong đáy mắt cuộn trào dữ dội.

Tôi hung hăng trừng mắt nhìn anh, cả người căng cứng.

Hứa Tòng Chu nhắm mắt lại, khẽ thở dài.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...