Đứng dậy, tôi muốn rời đi.
Nhưng mẹ tôi lại như chạm vào vảy ngược, lập tức túm lấy tôi, ánh hung dữ, giống như vô số lần hồi nhỏ, bà giơ định tát tôi.
Khoảnh khắc , tôi hoảng sợ.
Tôi có thể né bà, tôi có thể chặn bà lại, thậm chí tôi còn có thể phản kháng.
Thế nhưng dây thần kinh của tôi dường như ngắt, không thể tạo ra bất kỳ phản ứng nào.
Chỉ có thể cứng người đứng .
Ngây ra như khúc gỗ, đến cả hơi thở cũng như ngưng lại.
“Mẹ!”
Một tiếng trẻo, dễ .
Mẹ tôi lập tức khựng lại, vui mừng quay .
Chỉ thấy ở cửa đứng một cô gái xinh xắn, dù hơi thở còn gấp gáp, khóe môi cong hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được.
“Tiểu Kiều?”
“Con nước khi nào, sao không nói với mẹ?”
Tống Kiều chạy nhanh tới, chen vào giữa tôi và mẹ cô ấy.
Cô ta khoác mẹ , lắc lắc lại làm nũng.
“Con muốn cho mẹ một bất ngờ mà!”
“Mẹ, con nhớ mẹ lắm.”
Mẹ cô ta được dỗ đến mức khóe cũng nhăn lại.
Tôi khẽ khàng, không để lộ dấu vết mà lùi sau một bước.
Nhường đủ không gian cho màn mẹ hiền con thảo của phát huy.
Cho đến khi tôi đụng một bức tường, một bức tường ấm nóng.
“Tiểu Kiều, con đây bằng cách nào? Ai đi đón con ?”
“Anh Tần Hiên chứ ai!”
Hai mẹ con đồng thời phía tôi… phía sau là Tần Hiên.
Anh đỡ lưng tôi, thấp giọng hỏi: “Không sao chứ?”
Tôi hít sâu một hơi.
“Anh là nào thì dây dưa lại với vị thê cũ của anh?”
Ánh Tần Hiên trầm xuống.
“Hiện giờ, cô ấy là vợ tôi.”
“Ồ, anh dây dưa với vợ thế nào?”
Câu này anh không thích , vì tôi thấy quai hàm anh siết lại.
Dĩ nhiên cũng có người không thích .
Tống Kiều chu môi, đầy khó chịu, chen vào giữa tôi và anh rể của cô ta.
“Tần Hiên, anh với chị đang nói ? anh mà anh cũng không thèm để ý .”
Cô ta khoác anh rể , tự nhiên như thể đang khoác mẹ .
Mẹ cô ta ánh đầy nghi ngờ, đảo đảo lại giữa hai người .
“Tiểu Kiều, hai đứa…”
Tống Kiều còn chưa mở miệng, đã đỏ trước, cô ta dậm chân làm nũng.
“Mẹ, mẹ đừng nói bậy.
”
“Con với anh Tần Hiên, bọn con chỉ là… chỉ là…”
“Ôi, con không nói với mẹ nữa, phiền chết đi được!”
Muốn nói lại thôi, muốn từ chối lại còn nghênh đón, dáng vẻ , đúng là rất giống Tống Kiều.
Mẹ cô ta chợt hiểu ra, khóe môi cong , nếp nhăn nơi đuôi càng sâu hơn.
“Được được được!”
“Hôm nay là một ngày vui. Tần Hiên, con đi cùng Tiểu Kiều, chúng ta cùng nhà ăn cơm.”
Tất cả mọi người ở đây đều rất bận, chỉ có Tần Hiên còn tranh thủ tôi thêm một cái.
Nhưng cuối cùng anh thuận theo để mặc Tống Kiều kéo đi.
Còn cô gái tôi này, từ xuất hiện đến rời đi, không tôi lấy một lần.
Chương 6
Tống Kiều đã trở .
Mọi chuyện lập tức trở nên thuận lợi hơn hẳn.
Buổi tối, mẹ tôi tranh thủ nhắn cho tôi một tin.
【Nếu đám cưới này cô nhất định thì nhanh chóng đi.】
【Nhưng đã là cô muốn , thì cô ra đi trắng. Đừng lòng tham không đáy, cái cũng muốn. Nhà chúng tôi không mất nổi cái này.】
Mười giờ, Tần Hiên đến công ty.
Anh mang theo đồ ăn khuya, mọi người cùng mở một cuộc họp ngắn.
rời đi, tôi anh lại.
“Đơn thỏa thuận đã viết xong chưa? Tần Quang Dược Phẩm, cái bảo đảm này có thể cho tôi chứ?”
“Cô không còn muốn hỏi nữa à?”
Quả thật còn có!
Chương 3
“Anh sắp hạ cấp thành em rể của tôi rồi sao? Đứa trẻ của người phụ nữ qua đêm một lần thì làm sao?”
Tần Hiên cười, còn bật ra một tiếng cười .
“Sao, ly hôn rồi vẫn quan tâm xem ai sẽ thế cô à?”
Tôi bĩu môi, anh ta còn nổi giận.
“ nhắc anh thôi.”
“Nếu Tống Kiều nảy sinh ý ở bên anh, thì bảo vệ người mẹ của đứa trẻ đó cho tốt. Mẹ của Tống Kiều phát điên lên thì đến chính Tống Kiều còn sợ.”
Thấy anh không nói gì, tôi quay người đi, nhưng lại anh gọi lại.
“Tống Miên.”
“Hả?”
Anh như có điều nói lại thôi.
Nhịn cả buổi, cuối bật ra một câu: “Cô ấy có tên, là Giang Hy.”
…………
“Ồ!” Tôi không ngờ, vừa mới biết tên Giang Hy xong, ngay sau đó đã chạm mặt cô ấy.
Sau xác sẽ sinh đứa bé, tôi đến bệnh viện làm hồ sơ, đồng thời kiểm tra kỹ hơn một lần nữa.
Từ bệnh viện ra, tôi nhận được điện thoại của đàn .
Chaporia
Bình Luận (0)