20px

Nó có chút không kiên nhẫn: “Rốt cuộc bao giờ hai người mới ly hôn?”

Tôi không để ý đến nó,

Vừa bò dậy lên lầu, nó đã kéo tôi lại.

“Chơi cờ tôi.”

Lúc này tôi thật sự không nhịn được nữa.

“Cô? Chơi cái gì? Cờ năm quân à? Đúng là đồ cờ tồi.”

Tống Kiều lại cong mắt, cười khúc khích.

Chúng tôi đánh hai ván, mỗi ván dài hơn 40 phút, cứ mỗi nước nó phải suy nghĩ một đến hai phút.

Cuối , giữa chừng ván thứ hai tôi đã thành công ngủ thiếp đi.

Tống Kiều nhanh đã phát hiện ra.

Nó đưa tay quơ quơ mặt tôi, rồi khẽ khàng đi tìm một cái chăn, cẩn thận đắp lên người tôi.

Sau đó lại khom lưng, xách giày, chậm rãi rời đi, khép cửa lại, để lại cả căn phòng yên tĩnh.

Chương 8

Tống Kiều hỏi một câu hay.

Rốt cuộc nào tôi và Tần Hiên mới ly hôn.

Anh ta đi công tác mấy ngày.

Hôm nay vừa , xuống máy bay là công ty luôn.

Sau nhận được tin, tôi lập tức chạy .

Nhưng vẫn chậm một bước.

Trợ lý Tạ ngượng ngùng chặn tôi lại: “Tiến sĩ Tống, trong phòng làm việc của tổng tài có người.”

“Ai?”

“Giang Hy, cô Giang.”

À!

Chắc là uất ức nên tìm Tần Hiên tính sổ sau.

Vậy thì biết làm sao, chờ thôi!

Tôi chờ mười ba phút.

Chưa chờ được Tần Hiên.

chờ được Tống Kiều và mẹ nó.

Trong khoảnh khắc đó, sống lưng của trợ lý Tạ căng cứng hẳn lên.

Tôi không khỏi thấy tội nghiệp cho anh ta.

Ba lượt người, ba lượt phụ nữ, là thúc giục tổng tài nhà ly hôn.

Mẹ Tống Kiều vừa thấy tôi thì đã nhíu mày.

“Cô làm gì?”

Mặt bà ta vẫn còn hơi sưng, bao nhiêu phấn cũng không che được.

Tôi dời mắt đi.

“Ly hôn chứ gì nữa!”

Bà ta hừ một tiếng, kéo Tống Kiều ngồi xuống mặt tôi.

Tống Kiều vừa nghịch điện thoại, không quan tâm đời.

Bà ta hạ giọng nói: “Cuộc hôn nhân này là do cô tự đòi ly.”

“Hơn nữa, Tần Hiên vốn từ đầu đã là vị hôn phu của Kiều Kiều, cô qua là giúp Kiều Kiều giữ thôi.”

“Còn nữa, tất cả tại cô, nếu cô quản được Tần Hiên thì làm gì có tiểu tam, con riêng gì chứ?”

“Tống Miên, có phải cô cố ý không?”

Hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra.

Thôi, tôi thà đối mặt tiểu tam còn hơn.

Nghĩ vậy, tôi dậy, ánh mắt sững sờ của trợ lý Tạ, đẩy cửa phòng làm việc bước vào.

Phía sau, anh ta chặn mẹ Tống Kiều lại.

“Bà Tống, bà thật sự không thể vào.”

Ngoài cửa là một bãi chiến trường, trong phòng cũng khá hơn.

Giang Hy túm cổ áo Tần Hiên, cả người gần như đè lên anh.

Tần Hiên dựa vào tường, trong mắt đè nén cơn giận, nhưng vành mắt lại đỏ lên.

Cũng không biết là tức hay bực.

Tôi đột ngột khựng bước lại.

Hai người , một người quay đầu, một người ngẩng mắt, đồng thời phía tôi.

Ánh mắt vô hung dữ.

Quả nhiên, thế giới này không có cho tôi.

Giang Hy mặt tanh, buông Tần Hiên ra, nhặt cái mũ dưới đất lên đội vào đầu.

“Một đám điên.”

Cô ta nghiến răng nghiến lợi.

Tôi xoa mũi, đột nhiên nhớ ra bên ngoài còn có người điên hơn.

Vừa nhắc, cô ta đã kéo cửa ra.

Sau đó là một tiếng gào giận dữ: “Cút, đừng chọc tôi!”

Hít!

Tôi giơ ngón tay cái Tần Hiên.

“Không tệ, có khí thế.”

Tần Hiên cũng đang mặt.

Anh ta nới lỏng cà vạt, hỏi: “Cô đến làm gì?”

Tôi Tần Hiên, rõ ràng anh ta đang tức giận.

Thu lại vẻ mặt nhẹ nhõm ban nãy, tôi hỏi: “Đơn thỏa thuận ly hôn soạn xong chưa?”

Động tác trên tay Tần Hiên chậm lại.

“Tống Miên, nếu tôi không ngoại tình, cô còn ly hôn tôi không?”

Câu hỏi này nghe kỳ quặc, nhưng tôi lại im lặng.

Tần Hiên cười ngắn một tiếng.

“Tôi biết .”

Anh ta gật đầu.

“Cô yên tâm, ngày mai, đơn thỏa thuận ly hôn sẽ được gửi vào email của cô.”

“Dù sao thì, tôi cũng không thích cô lắm.”

Câu cuối anh ta nói khẽ, tôi nghe không thật rõ.

Nhưng thấy anh ta không nói thêm, tôi cũng không hỏi tiếp.

Tần Hiên nói được làm được.

Chiều hôm đó lúc 5 giờ, tôi nhận được đơn thỏa thuận ly hôn.

phần phân chia tài sản, anh ta cho nhiều hơn tôi tưởng.

Xem xong từng điều khoản, tôi ký tên mình ở dòng cuối .

Cũng trong ngày hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi của Tống .

Anh ta nói mình sắp kết thúc mọi việc rồi, hỏi tôi đã chuẩn xong chưa.

Năm tám tuổi, mẹ của Tống qua đời.

Anh như một con thú nhỏ, lao ra cắn lấy cánh tay Tống .

Từ đó, anh xuất hiện trong tầm mắt của chúng tôi.

Cũng vì sự xuất hiện của anh Tống và Lâm Thư càng ghét tôi hơn.

Bởi vì tôi không khóc.

Bố thương rồi, tôi lại nhạt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 6 - Em là ánh sáng đêm | Chaporia